Chap 50: 50
Trước lúc Mặc Hoà Dã vào trong điện, Hứa Phong Đình đã dậy rồi, anh mở mắt thở dài:
"Mấy ngày nay đêm nào cũng không về, là ra ngoài bắt Phong Hoan Ý sao?"
Mặc Hoà Dã vùi vào cổ thanh niên, rầu rĩ ừm một tiếng:
"Cơ thể của huynh không đợi được nữa, ta lấy lý do điều tra mật thám nước địch để tra hết những châu thành lân cận một lượt, cuối cùng cũng tìm được người."
Dường như hắn nghĩ gì đó, đột nhiên ngước mắt lên, một đôi mắt đầy sợi máu, nhưng lại là nét mặt khó nén niềm vui mừng:
"Diêu Tích Niên đã lấy máu đầu tim của Phong Hoan Ý, ngày mai thuốc giải có thể làm ra rồi."
Diêu Tích Niên, lấy máu đầu tim của Phong Hoan Ý?
Hứa Phong Đình nghi ngờ mình nghe nhầm, anh ngồi dậy nghiêm mặt nói:
"Tiểu Dã, đệ nói thật đi, lúc lấy máu có uy hiếp Diêu đại ca không?"
Mặc Hoà Dã ngồi dậy theo, mặt đầy oan ức:
"Ta còn chưa kịp nói gì đó ca ca, vừa tìm người về thì vị thần y đó tự mình chạy qua, vừa dỗ vừa gạt lấy máu ra, Phong Hoan Ý cũng bị đâm ngất rồi."
Hứa Phong Đình nghe mà sững sờ, lúng túng hỏi một câu:
"Vậy....sao y lại vừa dỗ vừa gạt?"
"Trên đường Phong Hoan Ý bỏ trốn đã bị thương, Diêu Tích Niên vốn bị mù, mượn cớ kiểm tra vết thương rồi 'không cẩn thận' đâm một nhát vào tim hắn."
Hứa Phong Đình nghe mà trầm mặc.
Câu này cho anh một cảm giác hoang đường kỳ lạ:
Nhân vật chính bị thương rồi.
Mà Diêu Tích Niên lại hoàn toàn không quan tâm vết thương của đệ đệ, chĩa dao vào người thân chỉ vì lấy máu đầu tim cho anh.
Quá kỳ lạ.
Mặc Hoà Dã lẳng lặng nhìn thanh niên trước mắt, không biết từ lúc nào, mà niềm vui sướng trong mắt đã tan biến thay vào đó là quan sát kỹ lưỡng:
"Ca ca, có một vấn đề ta muốn hỏi huynh rất lâu rồi."
"Hinh như huynh rất quan tâm đến vị Diêu thần y kia, vì sao thế?"
Nghiêm túc mà nói, là thái độ giữa hai người này đối với nhau đều rất thân mật.
Lần đầu tiên chữa trị ở thần y cốc mười năm trước, khiến cho thần ý lánh đời từ trước nay trở nên nhiệt tình bất ngờ, cách nửa năm đều sẽ gọi người vào cốc một chuyến, nói là áp chế độc trùng, thật ra chỉ là mượn cớ này đã thường xuyên gặp mặt mà thôi.
Từ lâu Mặc Hoà Dã đã nhìn rõ được thâm ý của Diêu Tích Niên, nhưng có việc nhờ người ta, chỉ đành giả vờ không biết.
Mà thanh niên đối với vị Diêu thần y này cũng rất tin cậy, luôn miệng gọi Diêu đại ca, lúc gọi cứ có chút gần gũi bản thân không nhận ra.
Rõ ràng mấy ngày nay hắn đã cố hết sức tránh cho hai người ở riêng với nhau, mỗi ngày lúc đến khám bệnh, người này còn kéo đối phương đi trò chuyện mấy câu, hỏi thăm tình hình gần đây.
Bình luận