Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 49: 49

Sau lưng hai người, không biết Mặc Hoà Dã đã đuổi đến từ lúc nào, xem ra đã đứng một lúc lâu rồi.

Thiếu niên quân vương rũ mắt, hiện ra một cái bóng dài cô quạnh dưới trăng, lại có vài phần đìu hiu.

"Nhiều nhất bảy ngày."

Cái bóng dài dưới trăng hơi dao động, hồi lâu truyền đến một tiếng thở dài nặng nề.

Dạo gần đây Hứa Phong Đình cứ luôn ngủ không ngon, hay ngủ rồi thức giấc, nửa đêm hôm nay tỉnh giấc vô thức sờ sang bên cạnh nhưng trống không.

Mặc Hoà Dã vẫn chưa trở về.

Lúc thiếu niên rời đi chỉ nói tạm thời có chính vụ cần xử lý, bảo anh ngủ trước, giờ đã tỉnh ngủ một lượt rồi mà người vẫn chưa về.

Lẽ nào chiến sự biên giới xảy ra vấn đề sao? Đang xử lý quân sự cấp bách suốt đêm sao?

Vừa nghĩ đến khả năng này, Hứa Phong Đình cũng không buồn ngủ nữa, tiện tay lấy áo ở đầu giường khoác lên, ho khẽ một cái rồi đi đến ngự thư phòng dưới màn đêm, thế như đẩy cửa ngự thư phòng ra lại không nhìn thấy bóng người trước bàn.

Hứa Phong Đình xoay người lại, vén rèm châu lên đi về phía tiểu điện có đặt chiếc giường, muốn nhìn xem bên trong có ai không.

Bình thường tân đế đều ngủ cùng anh ở tẩm điện, rất ít khi ở lại ngự thư phòng, đây không phải lần đầu tiên Hứa Phong Đình đến tiểu điện nghỉ ngơi của thánh thượng.

Mặc dù chỗ ở không lớn nhưng cái cần có đều có, trên bàn nhỏ đặt bút mực, trước giường còn treo một bức tranh, trông rất đẹp và tĩnh mịch.

Tiếc là trên giường không có ai, Mặc Hoà Dã không ở đây.

Đang định rời đi thì một trận gió đến từ ngoài cửa sổ thổi vào, làm cho bức hoạ trước giường lung lay, Hứa Phong Đình quay đầu lại vô thức nhìn thêm một lúc, hình như phía trên vẽ một người.

Anh tò mò lại gần chút, mượn ánh trăng ngoài cửa sổ, ngẩng đầu thấy một người mặc thanh y đứng trong tranh, dáng người uyển chuyển, phiêu diêu tựa tiên, cho dù chỉ là một bóng lưng cũng khiến Hứa Phong Đình nhận ra được đối phương:

Đây chẳng phải là người mặc thanh y trong mộng sao!

Anh đưa tay ra muốn lấy bức hoạ xuống, nhưng vì treo quá cao nên không lấy xuống ngay được, đang định tự bỏ thì phía sau xuất hiện một đôi tay giúp anh lấy bức hoạ trên tường xuống.

"A...!"

Hứa Phong Đình bị doạ thốt lên, cho rằng nửa đêm gặp ma, kết quả vừa quay đầu lại thì thấy Mặc Hoà Dã cầm tranh, nhìn anh rất vô tội.

"Ca ca, là ta đây."

Hứa Phong Đình thở phào ôm ngực, vừa bất lực vừa khó chịu oán trách một câu:

"Đệ qua đây sao không có tiếng động vậy?"

Thấy sắc mặt đối phương không ổn, Mặc Hoà Dã thuận tay ném, bức hoạ đi, hoảng loạn kéo người ngồi xuống giường, đợi đối phương bình tĩnh lại sau sợ hãi thì mới giải thích:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...