Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 47: 47

Thái hậu qua đời, thiên tử phải nên đến phúng viếng, nhưng Mặc Hoà Dã không đi.

Sau khi hạ triều, tân đế vẫn đi về phía tẩm điện dưới ánh mắt kinh ngạc của bách quan, chỉ để lại đám người ồn ào bàn tán:

"Khốn khiếp! Đúng là khốn khiếp! Rốt cuộc người đó có thân phận gì? Sao lại dụ dỗ bệ hạ si mê như thế."

"Từ dân gian bắt về thì có thân phận gì được, dựa vào khuôn mặt tai hoạ triều cương, nói là hồ ly tinh cũng không quá đáng!"

"Nếu cứ mãi như vậy, haizz, sớm muộn gì cũng xong..."

Không biết là ai đã than vãn một tiếng, quần thần đưa mắt nhìn nhau đều không hẹn mà đồng loạt lắc đầu thở dài, dường như đã nhìn thấy cảnh tượng vong quốc sau này.

Nhưng điều khiến bọn họ không ngờ được là, 'hồ ly tinh' náo loạn triều cương trong miệng đám người họ, không bao lâu nữa thật sự đã kéo Đại Hạ lung lay sắp đổ từ đường sinh tử trở về.

Năm ngày sau biên giới biến động, đại tướng quân Lục Triệu bị thương hôn mê bất tỉnh, đại quân nước Cừ áp sát chỉ để lại một mình lão tướng quân trấn quốc dẫn tàn quân chống chọi, cần gấp viện trợ.

Trước khi tin tức lan rộng đến triều đình và dân chúng, Hứa Phong Đình biết được chuyện này trước tiên, 001 hô lớn không ổn trong đầu anh:

"Ký chủ! Tuyến cốt truyện của thế giới này loạn hết rồi! Trước khi sửa chữa cốt truyện thì ngươi không đi được!"

Khi đó Hứa Phong Đình đang nằm trên ghế dựa, lười nhác phơi nắng, Mặc Hoà Dã thì ngồi bên cạnh anh.

Thiếu niên quân vương rũ mắt, yên lặng bóc vải, chẳng bao lâu đã bóc được bát nhỏ.

Đang định đưa qua cho người kia thì thấy đối phương bỗng ngồi bật dậy, mặt mày nghiêm nghị, dường như gặp phải chuyện gì bất ngờ, thế là lên tiếng hỏi:

"Ca ca, sao thế?"

Hứa Phong Đình kéo Mặc Hoà Dã, giọng nghiêm túc:

"Chính là vừa nãy, nước Cừ khởi binh rồi, Lục Triều bị thương không rõ sống chết, trong tay lão tướng quân chỉ còn lại năm ngàn tàn quân, không biết còn có thể chống lại được mấy ngày, đệ lập tức sắp xếp nhân thủ hộ tống lương thảo đến biên giới, đồng thời điều binh chi viện biên giới phía bắc."

Mặc Hoà Dã không nhúc nhích, mà quan sát thanh niên trước mắt thật kỹ, hỏi:

"Ca ca làm sao biết được?"

Điều binh mã, chuyển giao lương thảo đây đều không phải chuyện nhỏ, Mặc Hoà Dã cẩn thận chút cũng rất bình thường, nhưng đối với vấn đề này, Hứa Phong Đình quả thật không biết nên trả lời thế nào, anh ngước mắt lên hỏi ngược lại một câu:

"Đệ có tin ta không?"

Từ biên giới truyền tin đến nhanh nhất cũng phải mất một ngày, Hứa Phong Đình bây giờ không có bất kỳ chứng cứ nào có thể thuyết phục tân đế, có được chỉ là sự tín nhiệm được gầy dựng mười năm nay của hai người, nhưng trên thực tế, tín nhiệm là thứ vô dụng nhất.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...