Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 45: 45

Giấc ngủ này của Mặc Hoà Dã rất sâu nhưng lại không yên tĩnh, hắn mơ thấy một cơn ác mộng.

Trong mơ tuyết lớn bay tán loạn, một người dáng cao ráo thanh tú, đang vào mùa rét đậm mà lại mặc một chiếc áo mỏng của ngày xuân.

Dường như y đã đứng rất lâu, mái tóc dài rơi đầy trong gió tuyết, bóng lưng gầy gò, khiến người ta nghĩ đến ngọc khắc dễ vỡ, mặt trời chiều vào thì sẽ biến mất trong đất tuyết...

Không còn tìm được chút tung tích nữa.

Mặc Hoà Dã vô thức gọi một tiếng:

"...Ca ca."

Nghe thấy tiếng gọi, thanh niên quay đầu lại nhìn, lại khiến tâm trạng Mặc Hoà Dã dao động, lập tức sững sờ tại chỗ.

Trên ngực của người trước mắt dính máu, lồng ngực cắm một lưỡi dao bén, thấy anh nhìn sang nở một nụ cười yếu ớt, dường như đã nói gì đó, tiếc là giọng quá nhỏ, căn bản không nghe rõ.

Anh nôn ra một ngụm máu tươi, thân hình thanh niên cũng lảo đảo theo.

Mặc Hoà Dã vội vàng chạy qua ôm lấy người sắp ngã lại, cuối cùng đã nghe rõ đối phương nói gì:

"Tên vô ơn."

Gió tuyết trong mơ càng ngày lớn lên, gào thét thổi qua bên tai, trong sương tuyết đầy trời dường như hắn nhìn thấy từng bóng dáng quen thuộc, âm thanh không có chút nào mang sự trách móc, hỗn tạp lại ồn ào, khiến hắn đau đầu như muốn vỡ tung:

"Tên vô ơn nhà ngươi! Ta nuôi đệ tới lớn đổi lại sự chà đạp như vậy?"

"Điện hạ cảm thấy mình là hoàng tử, là có thể tuỳ tiện ức hiếp làm nhục người khác ư?"

"Đồ khốn vong ân bội nghĩa! Huynh ấy cùng ngươi lớn lên, sao ngươi dám đối xử với huynh ấy như thế!"

...

Giọng của Mặc Hoà Dã như sụp đổ:

"Không, ta không phải, ta không phải đồ vô ơn."

Tuyết phủ đồng hoàng, bên tai trở lại sự yên tĩnh, người trong lòng sớm đã mất đi sự sống.

"Xin lỗi..."

Rõ ràng biết đây là một giấc mơ, Mặc Hoà Dã vẫn không cách nào chấp nhận, hắn cảm thấy chắc là mình khóc rồi, giọt nước mắt nóng hổi lăn trên má, mượn giấc mơ để nói ra suy nghĩ chân thật nhất trong lòng:

"Chỉ là ta, chỉ là thích một người mà thôi, điều này lại thành sai sao?"

Bi thương cực lớn dẫn đến mộng cảnh chấn động, mai hồng bên cạnh rơi lã chã, rơi vào trong lòng hoá thành đốm lửa.

Mặc Hoà Dã vội vàng cúi người, ngăn chặn ngọn lửa thiêu đốt giúp thi thể trong mơ, mặc cho ngọn lửa hết ống tay áo của hai người, đốt hoà với tuyết trắng đầy đất, dây leo quấn quanh cành khô mai đỏ, rực cháy đến mức cả bầu trời cũng nhuốm sắc đỏ.

Bỗng chốc từ trong cảnh băng lạnh vô cực đến địa ngục lửa cháy, trong lòng hắn trống rỗng, chỉ có lửa khói cắn người là lượn lờ không ngừng, giống như thần phạt, đau đớn triền miên, trừng trị những kẻ xấu bị người đời gọi là vong ân bội nghĩa:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...