Chap 44: 44
Thanh niên khóc yên lặng không tiếng động, từng giọt nước mắt lăn xuống, cũng dập đi hết mọi lòng đố kỵ của người mất khống chế.
Khoảnh khắc lý trí trở về, Mặc Hoà Dã mới phản ứng lại mình đã làm gì.
Hắn giơ tay lên muốn lau nước mắt giúp người kia, nhưng bị đối phương tránh né, chỉ đành lẳng lặng rút tay về, cúi đầu không lên tiếng, rồi cởi dây buộc tóc ra.
Chẳng qua chỉ là một lúc mà thôi, đã thấy hai cổ tay đã có một vòng vết đỏ, trên làn da trắng trẻo hiện lên vô cùng đáng sợ.
Quân vương trẻ tuổi cẩn thận sờ vào, mắt rũ xuống đầy ân hận:
"...Xin lỗi."
Cảm xúc nhất thời vỡ oà mà thôi, Hứa Phong Đình sớm đã ngừng nước mắt, giọng anh vẫn mang theo vẻ buồn bực vừa khóc xong, nhưng lại có vẻ hờ hững nhiều hơn:
"Thật sự cảm thấy có lỗi thì đứng dậy khỏi người ta, tìm lại bộ y phục mới đi."
Mặc Hoà Dã không dám tuỳ hứng nữa, hắn nghe lời đứng dậy, kéo rèm che giường gọi cung nữ đợi đang đợi bên ngoài một tiếng, lúc sau đã mang đến một bộ y phục mới đưa cho đối phương.
Nghe thấy tiếng bệ hạ cung kính kia, Hứa Phong Đình sững sờ, lúc này mới ý thức được, vậy mà mình đã sớm rời khỏi Giang Thành, được đưa vào cung rồi.
Mặc Hoà Dã nhìn chăm chăm vào Hứa Phong Đình, dường như hy vọng đối phương có thể hỏi gì đó, nhưng lại thất vọng không nghe thấy gì cả, thanh niên chỉ nhận lấy y phục tự mình mặc vào.
Một người không muốn trả lời, một người không biết nên nói gì, bầu không khí trong phòng yên tĩnh đến mức có chút căng thẳng, không biết đã trôi qua bao lâu, Mặc Hoà Dã lên tiếng phá vỡ sự trầm tĩnh:
"Mười lăm tuổi lúc xuất mộng tinh lần đầu tiên, huynh hỏi ta có phải nằm mơ giấc mơ gì khác thường không, ta nói không có."
"Đó là lừa huynh đấy, thật ra ta nằm mơ một đêm xuân mộng, người trong mơ đều là huynh."
Động tác trên tay của Hứa Phong Đình hơi khựng lại, ngước mắt lên chạm phải đôi mắt đen chuyên chú, thiếu niên từ trước đến nay luôn xấu xa không đứng đắn, vậy mà nét mặt lúc này lại nghiêm túc trước nay chưa từng có:
"Ca ca, lòng ta hướng đến từ trước đến này chỉ có một mình huynh. Vì thích huynh nên mới đố kỵ, mới tức giận. Cho nên giờ mới mất lý trí.
"Tổn thương huynh quả thật là ta không đúng, nhưng không thể nói là cố ý sỉ nhục được."
Thiếu niên mím môi, khuôn mặt lạnh lùng lại mang theo chút đáng thương, giọng kìm nén:
"Nhiều ngày không gặp người trong lòng, lúc trùng phùng lại thấy đối phương thành hôn với người khác, huynh nói ta làm sao bình tĩnh đây? Làm sao kiềm chế được?"
Hứa Phong Đình thật sự không ngờ, một loạt chất vấn đổi lại là lời thổ lộ thẳng thắn như thế, điều khiến anh bất ngờ hơn là, đã từ ba năm trước đứa trẻ này đã che giấu tâm tư như vậy.
Cảm xúc trong đôi mắt đó quá mãnh liệt, Hứa Phong Đình nhìn mà lòng thầm kinh hãi, anh rũ mắt tránh né ánh mắt của đối phương, giải thích:
Bình luận