Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 43: 43

Nghe thấy tiếng 'Phải giành cho bằng được' này, Cố Cẩn lập tức chạy đến cổng viện, ngăn bước chân của tân đế lại, Tô lão gia muốn cản cũng không cản được.

"Tránh ra."

Trên mặt Mặc Hoà Dã đã không còn thấy nụ cười nữa, rõ ràng là đang rất tức giận.

Tô Vân vội vàng chạy đến bên cạnh Cố Cẩn, muốn kéo người đi, đồng thời thấp giọng nhắc nhở:

"A Cẩn, đừng bướng bỉnh vào lúc này, thật sự chọc giận thiên nhan, đệ có thể giành được lợi ích gì chứ? Nghe lời, theo a tỷ lùi sang một bên."

Cố Cẩn hoàn toàn bất động, hắn ngước mắt lên, nhìn thẳng vào tân đế trước mắt, ánh mắt ngang ngược:

"Ta, không, tránh."

Thiên tử muốn cướp người, làm thần tử cho dù không đồng ý cũng chẳng làm được gì, Cố Cẩn không phải người lỗ mãng, nếu là bình thường tất nhiên sẽ không làm ra loại chuyện không có ích lợi như việc chọc giận đế vương này.

Nhưng tình yêu nồng nhiệt của thiếu niên xưa nay chỉ có một điểm là đủ để ầm vang, cho dù chỉ chung sống mấy ngày mà thôi, nhưng tình cảm đã âm thầm nảy sinh trong lòng, đủ để khiến tiểu thế tử nhận định người tay nắm tay trong tương lai.

Cuộc hôn sự góp vui lấy lệ kia, chung quy vẫn có người xem là thật.

Hai ánh mắt giao đấu nhau trong không khí, không ai nhường ai, đôi bên đều ẩn chứa tức giận đối chọi gay gắt, trong khoảnh khắc ngắn ngủi bỗng nhiên Mặc Hoà Dã cong môi, cười giễu khinh thường một tiếng:

"Người trẫm muốn, ngươi không tránh, cũng phải tránh."

Tân đế vừa dứt lời, từ trong viện truyền đến một loạt tiếng bước chân, cho rằng Hứa Phong Đình đi ra, Cố Cẩn vội quay đầu nhìn nhưng lại thấy một thanh niên lạ mắt, trong lòng đang ôm một người đi đến, hắn lập tức biến sắc:

Người này vào đây từ lúc nào, tại sao mình không hề phát hiện?

Nhân lúc Cố Cẩn ngây người, Tô lão gia đưa mắt ra hiệu cho nha đinh theo đến, kéo đứa cháu ngoại khiến người khác bận lòng kia sang một bên, đổi lại là một trận vùng vẫy của đối phương:

"Buông ra! Các ngươi đừng cản ta!"

Mặc Hoà Dã không thèm quan tâm đến Cố thế tử phạm thượng kia, mà chỉ bước nhanh đón lấy, đỡ người trong lòng Bùi Vô Khanh, lúc nhìn khuôn mặt không chút máu kia, nhíu mày hỏi:

"Đây là ngất hay là ngủ? Sao sắc mặt lại tệ như vậy?"

Bùi Vô Khanh có chút chột dạ dời mắt đi, giải thích:

"À, hắn vừa thấy ta liền bỏ chạy, chỉ đành đánh ngất rồi đưa đến thôi."

Vừa nói xong câu này, đã thấy tân đế nhướng mắt lên, sự lạnh lùng trong mắt doạ hất giật nảy mình.

Bùi Vô Khanh vội lùi ra mấy bước, luống cuống giải thích giúp bản thân:

"Ta xin thề, chỉ gõ nhẹ một cái thôi, không dùng sức, vừa nãy ở trong phòng lúc vừa nhìn thấy, sắc mặt của hắn đã không ổn lắm, không liên quan đến ta đâu, người dừng ném ta vào hang rắn nữa."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...