Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 40: 40

Hoàng Long trại.

"Ý của tam đương gia là, hôm qua nhị đương gia phản bội, mượn ngày đại hôn của ngươi dẫn quan binh lên núi, người của cả trại đều không hay biết, một bè phái đứng đầu của chúng ta cứ vậy mà mất rồi sao?"

Một người ngồi trên ghế da hổ, trông to lớn thô lỗ, phần ngực lộ ra được quấn mấy lớp băng vải, ban đầu hắn là đương gia của Hoàng Long trại, nhưng mấy ngày trước bị Cố Cẩn đến phá sào huyệt, vết thương trên người cũng có từ lúc đó, đến nay vẫn chưa khôi phục.

Bây giờ vết sẹo lành rồi thì lại quên cơn đau trước đó, thế mà lại làm ra vẻ đương gia, cao cao tại thượng chất vấn hai người đột nhiên đến thăm.

Cố Cẩn hừ lạnh một tiếng, bước lên trước không chút khách khí, nhấc chân đá ngươi người trên ghế da hổ xuống rồi ngồi thay vào, giọng mang vẻ cường đạo:

"Triệu Lỗi, ngươi còn tưởng mình là thủ lĩnh Hoàng Long trại sao, ngọn núi này là ta đánh bị, huynh đệ ở đây có không ít người ta đưa từ Ô Long trại đến, ngươi tin hay không cũng không quan trọng, người của ngươi tin ta là được, làm gì đến lượt người chất vấn?"

Triệu Lỗi quả thật bị người này đánh đến sợ rồi, lúc đối phương đi qua thì phản ứng đầu tiên là tránh né, thế mà đã quên phản kích, cứ như vậy bị đá một phát xuống khỏi chỗ cao, hắn giận dữ đứng dậy trước mặt các huynh đệ bên dưới:

"Ngươi ngươi ngươi!"

Kêu ngươi cả buổi lâu cũng không nói được nửa câu, Cố Cẩn mất kiên nhẫn đạp thêm một phát, đá người ra tận xa.

Triệu Lỗi ôm bụng đau đến mức tuôn mồ hồ, cúi đầu nhìn băng vải trắng đã dính vết máu, vết thương trên người vốn chưa khỏi hẳn, bị thiếu niên trước mắt đá không chút nể nang, lần nữa rách chảy máu.

Cố Cẩn không quan tâm đến vị tiền đại đương gia của Hoàng Long trại này nữa, mà nhướng mày mời Hứa Phong Đình phía dưới:

"Nương tử, đứng đó mệt lắm, lên đây ngồi bên cạnh vi phu nào."

Hứa Phong Đình liếc nhìn Triệu Lỗi bên kia, thầm nghĩ Cố Cẩn đúng thật là rất hợp làm sơn phỉ, ngang nhiên giành lấy vị trí của người ta như vậy, lại càng không khách sáo mời người khác ngồi chung, đây chẳng phải là công khai vả vào mặt Triệu Lỗi sao.

Đón lấy ánh mắt đầy phẫn nộ của Triệu Lỗi, Hứa Phong Đình ngượng ngùng sờ mũi.

Anh nhấc chân, chậm rãi đi lên ghế da hổ.

Nhiều lớp da hổ như vậy chồng lên thành một tấm đệm dày, ngồi lên rất thoải mái, lúc anh vừa đến đã muốn ngồi rồi.

Một cước kia của Cố Cẩn dường như đã đạp đến phế phủ, Triệu Lỗi vốn đã đau đến ngất đi, thấy vị trí của mình bị hai người chiếm lấy không chút khách sáo, hắn nộ khí công tâm, chỉ vào hai người trên ghế da hổ nói với giọng run rẩy:

"Hiếp người...Quá đáng!"

Hắn nôn ra một ngụm máu tươi, hai người nhắm lại rất ngất đi.

Cố Cẩn không quan tâm Triệu Lỗi đã ngất, hắn cười nhìn người đang đi về phía mình, thuận tay chặn ở bên cạnh, hỏi:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...