Chap 39: 39
Hứa Phong Đình đẩy người ra xa chút:
"Đừng quậy, ta tên Hứa Phong Đình, đệ có thể gọi ta là Hứa huynh."
Anh không thể dùng thân phận Tử Minh này tiếp được nữa, một khi bị người khác biết, bên phía thần y cốc và hoàng cung đều ngồi không yên, vừa hay dùng lại tên thật của mình, trái lại cũng thấy tự do hơn.
"Đệ nói màn lấy vợ hôm nay là để đưa ta xuống núi, đây là ý gì?"
Nhắc đến chuyện này, Cố Cẩn tỏ ra vô cùng hứng thú, hắn đứng thẳng người, mặt cười tươi như hoa:
"Mấy ngày nay đệ giúp núi Ô Long đánh bại mấy bè phái, khiến cho nơi này trở thành thủ lĩnh các sơn trại, chỉ thiếu một thời cơ thích hợp là có thể một mẻ tóm gọn các sơn phỉ ở gần đây rồi."
Thiếu niên cười mỉm rồi nhìn qua, hỏi:
"Hứa huynh không ngại có thể đoán thử, màn lấy vợ này có ý đồ gì?"
Nghĩ đến buổi yến tiệc náo nhiệt lúc bái đường vừa nãy, Hứa Phong Đình suy tư:
"Mới chiếm lĩnh một bè phía, lại có thêm hỷ sự, mọi người nhất định rất buông lỏng, nếu nhân cơ hội này tấn công vào sơn trại, phần thắng phải vượt gấp mấy lần bình thường, đệ muốn mượn lần này để đánh bọn chúng trở tay không kịp à?"
Cố Cẩn gật đầu, hắn đưa cho Hứa Phong Đình một ly rượu, tự mình cầm một ly khác lên, khẽ chạm nhẹ:
"Hứa huynh đoán không sai, nhưng thứ đệ muốn không chỉ là phần thắng vượt gấp mấy lần, mà là ván cờ tất thắng."
Nói rồi, hắn ngửa đầu uống cạn rượu trong ly, ly sứ trong veo đặt mạnh lên bàn trà phát ra tiếng trầm đục, giống như trong ván cược, chiếc cốc úp vào xúc xắc, thì thắng thua chỉ thiếu mỗi lần đặt cược.
"Tối nay huynh cứ nghỉ ngơi ở đây, mấy ngày sau tự đệ sẽ đưa huynh xuống núi.
Hứa Phong Đình đang muốn hỏi tại sao mấy ngày nữa mới được xuống núi, thì Cố Cẩn đã ra khỏi phòng tân hôn, anh nốc mấy ngụm rượu trong ly, nhìn bóng lưng thiếu niên rời đi như suy nghĩ điều gì đó:
A Cẩn không nói hết toàn bộ kế hoạch, nếu tuỳ tiện dẫn binh tấn công núi Ô Long sợ là sẽ kinh động đến các sơn trại khác chứ đừng nói đến chuyện một mẻ hốt trọn, cũng không biết hắn có dự tính thế nào.
Rượu trong ly ngon đến bất ngờ, nghĩ mãi nghĩ mãi thế là uống cạn sạch.
Hứa Phong Đình nhìn ly rượu rỗng tuếch, anh vẫn chưa đủ thoả mãn, lúc còn muốn uống tiếp nhưng lại không tìm được bầu rượu, lúc đang buồn bực, 001 quả thật không thể nhìn tiếp được nữa, nhắc nhở một câu:
"Ký chủ, đây là rượu hợp cẩn, chỉ có hai ly."
Hứa Phong Đình:...
"...Rượu này sạch sẽ chứ?"
Sơn phỉ thành thân phần lớn đều là hứng thú bất chợt, gặp được cô nương vừa mắt liền bắt về, đương nhiên rượu cũng sẽ là thứ trợ hứng, lâu dần đã trở thành một quy tắc ngầm.
Bình luận