Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 37: 37

Điểm dừng chân ở gần thần y cốc nhất chính là Vụ Châu, lúc Hứa Phong Đình thức dậy thì xe ngựa vừa chạy vào cổng thành Vụ Châu.

Thời gian nhiều năm, lần nữa bước vào thành Vụ Châu, những chuyện cũ kia cũng tự nhiên hiện lên trong đầu.

Thiếu niên thái tử như ánh trăng sáng, cầm ô đứng thẳng:

"Nếu không thử tranh giành, làm sao biết được kết quả thế nào?"

Trong thành Vụ Châu mưa lớn tầm tã, tiếng lên án phê phán không ngừng:

"Thảo dân khẩn cầu điện hạ dâng thư đến ngô hoàng, đưa Cửu hoàng tử rời khỏi nước Hạ!"

Hình ảnh cuối cùng ở trong phủ thứ sử, đứa trẻ đưa tay ra, trong lòng bàn tay là viên kẹo nhỏ:

"Ca ca, ta chỉ tìm được một viên kẹo này."

...

"Ở thành Vụ Châu mấy năm gần đây vô cùng sầm uất, mở nhiều quầy hàng như thế lại còn có sạp bán kẹo viên nữa.

Sau khi rời khỏi mảnh đất thần y cốc đó, Lục Nhị trả roi ngựa cho người đánh xe, hiện tại đang ngồi trong xe, theo Hứa Phong Đình nhìn sự thay đổi của thành Vụ Châu.

Hứa Phong Đình rời mắt khỏi người bán kẹo, ừm một tiếng coi như trả lời, xem ra hình như không có hứng thú gì.

"Ký chủ, ngươi đang nhớ Mặc Hoà Dã."

001 đợi trong biển ý thức của Hứa Phong Đình, là sự tồn tại dễ cảm nhận được cảm xúc của đối phương nhất, nó vạch trần ngay trúng tim đen.

Hứa Phong Đình không phủ nhận, đây quả thật là sự thật.

Thất vọng thì thất vọng, tốt xấu gì cũng là đứa trẻ mình nuôi mười năm, nói không nỡ là không thể nào.

Nhưng chút cảm xúc đó không tính là gì, chỉ là mới đầu tập quên sẽ khó chịu chút, đợi qua mấy hôm thì sẽ không còn đau buồn gì nữa.

"Công tử định ở đây bao lâu?"

Lục Nhị ở bên cạnh hỏi, đồng thời cũng lặng lẽ đến gần chút.

Trên người công tử có mùi hoa lan, mùi thơm rất dễ chịu.

Hứa Phong Đình khẽ liếc nhìn người này, sau đó thản nhiên dịch qua phía cửa sổ.

"Tạm thời vẫn chưa nghĩ xong, xem sau vậy."

Lục Nhị không nhận ra sự xa cách của đối phương, vô thức gật đầu trả lời:

"Cũng được, ta đã liên hệ người thuê trạch viện ở Vụ Châu trước rồi, công tử muốn ở bao lâu cũng không sao."

Hứa Phong Đình ừm một tiếng, dựa vào cạnh cửa sổ một cách chán ngán, đưa mắt nhìn ra ngoài chợ, không biết đã nhìn thấy gì, ánh mắt tuỳ ý hơi khựng lại.

Đột nhiên anh quay đầu lại, đề nghị với Lục Nhị bên cạnh:

"Đúng lúc đi ngang qua chợ, có hứng thú đi dạo với ta một vòng trước không?"

Đương nhiên Lục Nhị vui vẻ đồng ý:

"Công tử đã mới, đương nhiên ta sẽ đi cùng."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...