Chap 34: 34
"Cuối cùng cũng nôn ra rồi."
Hứa Phong Đình ngước mắt lên, phát hiện là Diêu Tích Niên đã lâu không gặp.
Khác với lần trước gặp mặt là trên mắt của đối phương có thêm một miếng lụa đen, y đang định hỏi thì lồng ngực bỗng đau nhói, lại nôn thêm ngụm máu ra ngoài.
Lo lắng sẽ làm dơ giường, Hứa Phong Đình vô thức muốn nuốt xuống, nhưng bị Diêu Tích Niên kìm chặt hàm lại:
"Nôn ra, đây là máu độc, nôn ra thì cơ thể mới khôi phục được."
Hứa Phong Đình bị ép mở miệng, dịch máu màu đỏ đậm cứ như thế nôn ra, chảy lên tay Diêu Tích Niên, làm dơ đôi tay như ngọc kia, nhưng đối phương không chút ghét bỏ, thậm chí còn nhấc đôi tay lên, cẩn thận giúp anh lau đi vết máu ở khoé miệng.
Giọng của Diêu Tích Niên có chút bất lực:
"Giường dơ thì cũng dơ rồi, thế mà còn muốn nuốt máu độc vào, có ngốc không thế?"
Đã đến nhiều lần vậy rồi, sao vẫn còn xa lạ như vậy?
Sau khi thở dài trong lòng, Diêu Tích Niên đứng dậy, dựa theo cảm giác đi đến trước chậu đồng chứa nước để rửa tay, sau đó lần mò tìm một chiếc khăn sạch, sau khi làm ướt thì quay trở lại giường.
Chỉ dùng tay thì lau không sạch, vẫn phải lấy khăn để lau vết máu.
Hứa Phong Đình lặng lẽ nằm đó, dường như sớm đã quen với sự chăm sóc của đối phương, mặc cho Diêu Tích Niên sờ soạng lau chùi giúp anh.
Sau khi nôn ra mấy ngụm máu, có vẻ đã mang đi không chỉ là độc tố trong cơ thể mà còn cả khí huyết mười năm nay không dễ gì nuôi dưỡng được, Hứa Phong Đình có thể cảm nhận được rõ ràng, cơ thể của mình đang đi đến hướng suy bại với tốc độ cực nhanh.
"Diêu đại ca, có phải ta sắp chết rồi không?"
Trong mười năm nay, mỗi lần nửa năm anh đều sẽ đến thần y cốc một chuyến, dường như Diêu thần y rất thích vị bệnh nhân này, mỗi lần khám đều rất kiên nhẫn chu đáo, quả thật là đã đối đãi với anh như đệ đệ, ngay cả một tiếng Diêu đại ca cũng là đối phương yêu cầu.
Nếu như chết ở thần y cốc, thật ra cũng rất tốt, chắc hẳn Diêu Tích Niên sẽ giúp anh chôn cất đàng hoàng.
"Xẹt...!"
Diêu Tích Niên cầm khăn lau mạnh lên miệng của đối phương, giọng của y vẫn trong trẻo nghiêm túc như vậy:
"Nói chuyện đàng hoàng."
Hứa Phong Đình trực giác thấy tâm trạng của đối phương không vui, anh che miệng, dè dặt hỏi:
"Ý của ta là, nhiều nhất còn sống được bao lâu."
Diêu Tích Niên rửa sạch khăn, lần mò treo nó lên giá:
"Chỉ cần ta còn sống, đệ không chết nổi đâu."
Im lặng một lúc, y lại nói tiếp, không biết là đang an ủi người trên giường, hay là đang an ủi chính mình:
"Chẳng qua chỉ là trùng cổ xao động mà thôi, hiện tại đã được áp chế, còn về sau này thế nào thì đệ không cần lo lắng, tự ta có cách."
Bình luận