Chap 33: 33
Mặc Hoà Dã ghét nhất là người khác đưa ra yêu cầu với cậu, nhất là tên thị vệ ngấp nghé chủ tử trước mắt này, cậu cười khẩy một tiếng, chế giễu nói:
"Hiếm khi thấy ngươi còn biết mình là thuộc hạ."
Lục Nhị vẫn im lặng.
Ý của hắn rất rõ ràng, một chuyện đổi một sự thật.
"Được, ta đồng ý với ngươi."
Đến lúc đó Bùi Vô Khanh cũng sẽ đi cùng, tên thị vệ này cũng không thể gây sóng gió gì.
Mặc Hoà Dã cũng không quan tâm.
Chỉ thấy Lục Nhị lấy một vật được gói kỹ bằng khăn từ trong tay áo, mở ra xem lại là một miếng lưỡi câu dính máu:
"Chiều hôm qua, Phong Hoan Ý đã đưa lưỡi câu này cho công tử, bên trên bọc gai nhỏ, công tử chạm bừa vào liền chảy máu, vết thương vẫn còn trên ngón trỏ tay phải, điện hạ có thể xem thử."
Mặc Hoà Dã gật đầu, nhưng không nhấc chân đi:
"Ta biết, tối qua thấy rồi."
Hôm qua cậu đã nhìn rõ từng tấc cơ thể đó, sớm đã biết rõ trong lòng, chỗ ngón tay quả thật cũng có vết sẹo nhỏ.
Nhắc đến chuyện hôm qua, Lục Nhị im lặng hồi lâu, hắn di chuyển ánh mắt, dường như không muốn nhìn người này nữa, mặc dù lòng không vui, nhưng vẫn làm hết bổn phận bổ sung thêm một câu:
"Lúc ta nhặt được nó, có một vài chỗ vết máu khá đậm, chắc là đã dính máu trước khi đưa cho công tử rồi, có điều không biết đây là máu của ai."
Mặc Hoà Dã nhận lấy lưỡi câu, quan sát kỹ một lượt, một ngày trôi qua, vết máu phái trên đã hoàn toàn sẫm màu lại không nhìn ra được là gì, nếu không phải Lục Nhị cẩn thận, sợ là hôm nay ngay cả lưỡi câu này cũng không tìm về được."
Không thể không thừa nhận là phủ trấn quốc công trước nay không nuôi người nhàn rỗi, người được phái đến đây, cho dù là ám vệ hay thị vệ, đều có chỗ hơn người, đây cũng là lý do tại sao, cho dù sau khi phát hiện ra tâm tư của Lục Nhị nhưng Mặc Hoà Dã vẫn tạm thời không muốn động đến hắn.
Tốt xấu gì cũng coi như một lòng muốn tốt cho ca ca.
Có được câu trả lời mình muốn, Mặc Hoà Dã xua tay:
"Lui xuống đi."
Lục Nhị không nhúc nhích, ánh mắt lại nhìn lên giường, lúc muốn nhìn kỹ hơn nhưng lại bị Cửu hoàng tử chắn tầm mắt, giọng nói của thiếu niên sớm đã không còn nét ngây ngô trẻ con nữa, mà hơi trầm xuống mang theo sự uy hiếp:
"Lục Nhị, đừng vượt quá bổn phận, huynh ấy không phải người ngươi có thể mơ tưởng."
"Vậy làm sao là người đệ có thể động vào!"
Từ ngoài cửa có người đi vào, khuôn mặt nho nhã anh tuấn, đang mang một cơn giận dữ dội, chính là thái tử Mặc Trạch Vũ.
Sao người này lại đến.
Mặc Hoà Dã nhìn sang Lục Nhị:
"Ngươi gọi đến à?"
Bình luận