Chap 32: 32
Hửm? Sao ở đây lại có người gọi anh là ca ca?
Hứa Phong Đình lười nhác đưa mắt nhìn qua, lúc nhìn rõ đối phương là ai, anh bỗng trợn to mắt, khiếp sợ trong lòng:
Đêm hôm khuya khoắt, sao thằng nhóc này cũng đến ngâm nước lạnh vậy!
Vừa nãy...Vẫn luôn nhìn anh trong góc tối sao.
Suy nghĩ này vừa hiện lên thì một luồng nhiệt ầm ầm nổ trung trong đầu, cảm giác oi bức gì đó cũng chẳng màng đến nữa, chỉ cảm thấy vừa xấu hổ vừa bối rối, Hứa Phong Đình dứt khoát nhanh nhẹn xoay người qua, định mau chóng lên bờ rời đi.
Thế nhưng vừa mới nhấc chân, bỗng nhiên phần eo bị giữ chặt:
"Ca ca chạy cái gì? Chẳng qua chỉ là nhu cầu bình thường mà thôi, có gì phải kiêng dè chứ?"
Giọng của Mặc Hoà Dã hơi khàn, nương theo ánh trăng sáng vằng vặc, ánh mắt của cậu trần trụi rõ rệt, thu trọn cảnh sắc rực rỡ vào tầm mắt.
"Ta, ta phải về rồi, đệ buông tay ra."
Vì cơ thể quá yếu nên Hứa Phong Đình rất ít khi làm chuyện này, đây là chuyện riêng tư mà bản thân anh cũng ngại làm, cho nên lại càng không cảm thấy giữa hai người đàn ông thì không có gì phải kiêng dè, bây giờ chỉ thấy lúng túng thôi.
Vô cùng lúng túng.
Anh vô thức vùng vẫy, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi, không ngờ lại khiến đối phương ôm càng chặt hơn:
Mặc Hoà Dã bật cười hỏi một câu:
"Ca ca định về thế này à? Xem ra, chắc vẫn chưa giải quyết được."
Âm cuối của thiếu niên bất giác cất cao lên, dường như mang chút ý cười.
Đừng nói nữa, đã gượng gạo lắm rồi.
Hứa Phong Đình đang định mở miệng nói gì đó, đột nhiên hét lên một tiếng.
Tác dụng của thuốc vẫn chưa hoàn toàn tan hết, chẳng qua là bị dằn xuống mà thôi, chỉ cần một trận khiêu khích ác ý thì sẽ quay trở lại không thể ngăn chặn, thậm chí còn nghiêm trọng hơn nữa, chạm nhẹ một cái toàn thân mềm nhũn, suýt chút không đứng vững.
"Sao nhạy cảm thế?"
Mặc Hoà Dã hơi nhíu mày, cuối cùng phát hiện chỗ không đúng:
"Phong Hoan Ý cũng bỏ thuốc cho huynh à?"
Hứa Phong Đình gật đầu, không khí tĩnh lặng khó có được phút chốc tan biến bởi hành động bất ngờ của thiếu niên, nhưng vẫn nhớ mình phải rời khỏi, anh nghiêng đầu qua, thở phì phò nói với vẻ khẩn cầu:
"Buông ra, ta muốn về..."
Mặc Hoà Dã tức đến bật cười:
"Bây giờ quay về, huynh định bị ngộp chết à?"
Khựng lại một lúc, cậu áp sát tai qua, giọng chọc tức:
"Huống hồ, chắc hẳn huynh cũng không có sức lực gì nhỉ."
Suốt mười năm chăm sóc, cậu rất hiểu sức khoẻ của người này, bây giờ trạng thái này đi đường cũng như nhũn ra, rõ ràng là thiếu khí huyết, chắc là vừa nãy đã hao tốn phần lớn sức lực rồi.
Bình luận