Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 31: 31

Mặc dù bị lưỡi câu không rõ lai lịch chen ngang, nhưng cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng đi câu của Khương đại nhân, thịt cá mùa xuân là tươi ngon nhất, hắn rất thèm ăn, suy nghĩ này không hẹn mà trùng hợp với Hứa Phong Đình.

Hai người cũng không nghĩ nhiều, chỉ coi như người hầu kia tìm nhầm chỗ, đưa nhầm đồ, vứt sang một bên rồi không quan tâm nữa.

Hôm nay cảnh xuân vừa đẹp, chiếu lên người đầy ấm áp, Hứa Phong Đình thoải mái dựa vào gốc cây, cứ cảm thấy cảnh tượng này phải kết hợp với nước trà và điểm tâm thì lại càng thích hợp hơn.

Suy nghĩ này vừa xuất hiện, đã nghe tiếng bước chân truyền đến:

"Công tử, hôm nay ngài dậy trễ chỉ ăn một buổi, sợ buổi trưa ngài đói nên điện hạ bảo ta mang chút đồ ăn đến."

Hứa Phong Đình quay đầu, phát hiện là Lục Nhị, anh nhận lấy hộp thức ăn rồi nói tiếng cảm ơn.

"Tay của ngài làm sao thế?"

Lục Nhị hỏi một câu.

Hứa Phong Đình ngạc nhiên nhìn đối phương, thầm nghĩ vết thương nhỏ xíu như vậy cũng phát hiện ra được:

"Không có gì, không cẩn thận bị lưỡi câu làm bị thương thôi."

"Đây không phải vết thương do lưỡi câu, trái lại là vết thương do lưỡi dao bén rạch phải, công tử, ngài có chuyện giấu ta."

Hứa Phong Đình lắc đầu chỉ vào một hướng:

"Lưỡi câu ở đó kìa, thật sự là nó rạch bị thương mà, không tin ngươi có thể đi xem."

Lục Nhịu nhìn theo hướng đối phương chỉ, quả nhiên tìm thấy lưỡi câu bị vứt trên mặt đất, rõ ràng chỉ là một cái lưỡi câu nhỏ, nhưng hắn lại nhìn rất kỹ, y phục thị vệ màu đen phác hoạ lên cánh tay cơ bắp rắn chắc, giống như một chú chó săn nhạy bén.

Hứa Phong Đình sớm đã quen với sự cẩn trọng của đối phương, từ Nhị đến Lục tổng cộng năm thị vệ, người hay lo nghĩ nhất chính là vị thứ hai này đây, trước đây là thấy cơ thể anh yếu ớt cần phải chăm sóc nhiều hơn, lâu dần trở thành thói quen, chuyện gì cũng phải kiểm tra kỹ càng một lượt.

Mặc dù cũng không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Rõ ràng Khương Lễ cũng đã biết tên thị vệ này rồi, nên liền trêu ghẹo:

"Hôm nay đến lượt khuyển nhà trực rồi à."

Người luyện võ nên tai rất thính, nghe vậy, Lục Nhị lập tức nhìn qua, khuôn mặt anh tuấn mang theo vẻ tức giận.

Hứa Phong Đình mở hộp thức ăn ra, vội cầm miếng bánh ngọt chặn cái miệng đùa bậy kia lại:

"Mau ăn chút đi, nói nhiều vậy."

Thị vệ phủ trấn quốc công đều có sự ngông nghênh của mình, vậy mà Khương Lễ lại lấy khuyển nhà để so sánh, quả thật là đang làm nhục.

Khương đại nhân vừa bị chặn miệng, liền thấy Lục Nhị đứng dậy quay trở lại:

"Trên lưỡi câu này được buộc thêm sợi nhỏ, thứ này có ở nước Thần, mặc dù gọi là sợi nhưng thật ra là mảnh dao, bởi vì rất nhỏ nên nhìn xa giống như sợi dây, cho nên mới đặt tên là sợi, vô cùng sắc bén, thường được dùng làm ám khí."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...