Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 30: 30

Buổi săn mùa xuân của nước Hạ tổng cộng bảy ngày, chủ yếu là để du xuân thưởng hoa, nhưng ngoài lần săn vây hãm ngày đầu tiên, những ngày khác đều do khách tự làm chủ, người nào đó thì ở trong phủ vui vẻ nhàn hạ.

Cứ như vậy ung dung nhàn nhã trôi qua mấy ngày, lần đầu tiên Hứa Phong Đình cảm thấy có chút vô vị, đồng thời cũng có chút nghi ngờ:

Bình thường đứa trẻ cứ quấn lấy anh chơi đùa, nghĩ đủ mọi cách để tìm niềm vui, hai ngày nay không biết đang bận cái gì mà không thấy bóng dáng đứa trẻ này.

Anh đứng dậy từ trên giường, gọi ra ngoài cửa sổ:

"Lục Nhị! Cửu hoàng tử đang ở đâu?"

Lục Nhị chính là thị vệ trực hôm nay:

"Bẩm công tử, Cửu điện hạ đang ở phòng của ngài ấy."

Hứa Phong Đình càng cảm thấy kỳ quái:

"Vẫn luôn ở phòng mình, không ra ngoài à?"

"Vâng, mấy ngày nay Cửu điện hạ vẫn luôn ở trong phòng đọc sách."

Đọc sách?

Chẳng phải thằng nhóc này ghét đọc sách nhất sao?

Hứa Phong Đình ngày càng tò mò đứa trẻ này đang làm gì.

Mấy năm nay đều luôn ngủ cùng một phòng, đột nhiên phải tách ra ngủ riêng, gian phòng bên cạnh cũng không có chỗ trống, phòng của Mặc Hoà Dã có hơi xa, Hứa Phong Đình đi một lúc mới đến nơi.

Vừa đến trước cửa phòng, đã nhìn thấy một người ngồi trên ghế ở phía xa, trong tay cầm một quyển sách, xem rất tập trung.

"Đệ đang xem gì thế?"

Hứa Phong Đình bước nhanh quá, đang định xem là sách gì, nhưng thấy đối phương bất ngờ đứng dậy suýt chút hất tung cả ghế, anh vội vàng đưa tay đỡ lấy, giữ vững cái ghế đang lung lay sắp đổ lại.

Ngẩng đầu lên nhìn đã thấy thiếu niên chắp tay sau lưng, trên khuôn mặt mỏng hơi ửng đỏ:

"...Không có gì, mấy quyển tạp thư mà thôi."

Hứa Phong Đình tò mò nhíu mày:

"Sao mặt đệ đỏ vậy?"

Mặc Hoà Dã dời mắt, giọng nói có chút mơ hồ:

"Ngồi đây phơi nắng cả buổi sáng rồi, nên hơi nóng."

Hứa Phong Đình ồ một tiếng, nhưng ánh mắt lại nhìn ra sau lưng thiếu niên, nhân lúc đối phương không chủ ý, nhanh chóng giơ tay.

Mặc Hoà Dã: !!!

"Ca ca, huynh đừng xem!"

"Tạp sách gì, ngay cả ca ca cũng không cho xem hả?"

Anh phải xem cho bằng được.

Hứa Phong Đình tránh cái tay muốn giật lại của đối phương, cúi đầu nhanh chóng lật xem mấy trang sách, đột nhiên sững sờ, sắc mặt kho hiểu ngước mắt lên:

"Chỉ cái này?"

Đây chẳng phải là thoại bản mấy ngày trước anh mua về giải khuây sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...