Chap 3: 3
Người này đang giả vờ!
Cậu nhóc giận dữ quay đầu, đang định phản bác bỗng nhận ra điểm khác thường trong lời nói của đối phương:
"... Sao người biết thân phận của ta?"
Hứa Phong Đình nhìn sang áo gấm trên người cậu nhóc rồi giải thích:
"Chất liệu vải trên người điện hạ rất giống với loại trên người thái tử, nghe nói hoàng hậu thương yêu Cửu hoàng tử nhất, đón vào phượng nghi cung tự mình dạy dỗ, phượng nghi cung cách đông cung không xa, nếu ngài có thể xuất hiện ở đây thì không cần nói cũng biết thân phận."
Dường như Cửu hoàng tử nghe thấy chuyện cười gì đó, cậu cười giễu cợt:
"Bà ta thương ta ư? Nữ nhân làm bộ làm tịch đó...Hừ."
Hứa Phong Đình: ???
Hình như...Có biến gì đó?
Cửu hoàng tử không nói chi tiết hơn, cậu quan sát người trước mặt kỹ lưỡng rồi hỏi:
"Vừa nãy người thật sự phát bệnh hay là giả vờ?"
Hứa Phong Đình chớp mắt, bỗng nở nụ cười yếu ớt:
"Đương nhiên là thật rồi, may mà được thần linh phù hộ mới có thể chuyển nguy thành an."
Tim của anh vẫn luôn không ổn nên không chịu được khiếp sợ, ngoại trừ bệnh tim thì còn đủ loại bệnh tật khác, dò đó từ nhỏ đó lớn lên ở bệnh viện rồi.
Lúc đứa nhỏ một mình ngủ ở phòng bệnh, điều đáng sợ nhất là ma quỷ trong ti vi, sự sợ hãi này vẫn luôn kéo dài đến hiện tại.
Vừa nãy thật sự là bị cậu nhóc này doạ sợ, vẫn may chỉ phát bệnh một trận, chớp mắt đã ổn trở lại.
Hứa Phong Đình không nói chi tiết mà cố ý nói một cách huyền diệu, vốn dĩ cho rằng sẽ được trông thấy ánh mắt kính nể của cậu nhóc, nhưng không ngờ lại nghe thấy tiếng hừ nhẹ của đối phương:
"Giả thần giả quỷ. Sứ giả gì chứ, ta thấy chỉ là một tên thần lừa đảo."
Hứa Phong Đình:...
Không hổ là kẻ phản diện tương lại, vừa nhìn đã thấy được bản chất.
Để tránh bị nhìn ra sơ hở thật, Hứa Phong Đình quyết định đổi chủ đề, anh cười khanh khách hỏi:
"Vừa nãy điện hạ chạy ra ngoài muốn làm gì?"
Trong ánh nến lúc sáng lúc tối, khuôn mặt bệnh tật đã được chiếu lộ chút màu máu, lúc này Mặc Hoà Dã mới để ý thật ra người trước mắt rất đẹp, nhất là ở đôi mắt, cười lên ẩn chứa nét dịu dàng dao động, như ma mị giữa núi thu hút lòng người.
Không biết nghĩ gì mà mi tâm cậu nhóc nhíu lại, trái lại còn nở một nụ cười đầy ác ý lộ ra răng nanh nhọn hoắc, quả thật giống như một tiểu ác ma:
"Chạy ra ngoài đương nhiên là để tránh hiềm nghi, là sức khoẻ của người không ổn sắp chết rồi, không liên quan đến ta."
Nói đến đây đột nhiên cậu nhóc lại gần, cậu liếc nhìn gương mặt người phía trước, nở nụ cười giả tạo:
"Nhưng tiếc thật đấy, ngươi vẫn còn sống."
Bình luận