Chap 29: 29
"Ngồi xuống, cởi y phục ra."
Hứa Phong Đình tìm một bình thuốc kim sang, lúc quay lại giường thì thấy thiếu niên đã cởi xong y phục đợi mình.
Cũng tạm tính là ngoan đấy.
Nét lành lùng trên khuôn mặt cũng giảm bớt.
Bên lâu thành nghề, Hứa Phong Đình rất thành thục với việc băng bó bôi thuốc, một lúc là xử lý xong vết thương.
"Xong rồi, mặc y phục vào đi, tôi nay ngủ riêng."
Hứa Phong Đình dọn dẹp bình thuốc vào, đang định rời đi thì bị kéo góc áo lại, anh quay đầu sang nhìn thấy một đôi mắt đen thảng thốt, có chút sợ hãi lướt qua.
"Ca ca, huynh đang giận sao?"
"Không có."
Hứa Phong Đình giơ tay vốn định giật góc áo đang bị kéo lại, thế nhưng lại khiến đối phương túm chặt hơn:
"Huynh đang giận."
Giọng nói của thiếu niên chắc như đinh đóng cột, nghe vậy khiến Hứa Phong Đình khẽ cười:
"Ta có gì mà giận chứ."
Nói rồi, anh dùng sức vùng ra:
"Buông tay:
Để ý được sự khó chịu trong câu nói này, Mặc Hoà Dã vô thức buông tay, không ngờ đối phương lại nhấc chân muốn rời đi, cậu vội vàng đuổi theo:
"Ca ca, huynh đừng đi, ta sai rồi."
Hứa Phong Đình dừng bước, anh quay đầu, dường như rất tò mò:
"Sai ở đâu thế? Nói nghe xem nào."
"Ta không nên giận dỗi với hoàng huynh."
Hứa Phong Đình lặng lẽ nhìn.
Nghĩ một lúc, Mặc Hoà Dã lại bổ sung thêm một câu:
"Ta không nên lấy máu đầu tim."
Thấy đối phương vẫn không lên tiếng, cậu vắt hết óc suy nghĩ cả buổi, thiếu niên đỏ mặt, bỗng dời ánh mắt:
"Ta, ta không nên sờ tay huynh..."
Hứa Phong Đình: ???
Nghĩ không ra thì bắt đầu ăn không nói có à?
Thiếu niên gục đầu, trông rất ảo não.
Hứa Phong Đình thở dài một hơi, vô thức muốn xoa nhẹ đầu, nhưng lại phát hiện đối phương sớm đã cao hơn mình, nên không tiện chạm đến, thế là vỗ lên bờ vai dày rộng, cảm thán nói:
"Tiểu Dã à, đệ trưởng thành rồi, làm việc có suy tính của mình, ta không quản được."
Mặc Hoà Dã hoảng loạn, vội vàng phủ nhận:
"Không, ca ca, huynh có thể quản, ta sẽ nghe lời mà."
Hứa Phong Đình lắc đầu, ánh mắt nhìn vào lồng ngực thiếu niên:
"Ta không cần đệ nghe lời, điều ta muốn là một tiếng thông báo trước, chứ không phải chẳng có chút chuẩn bị nhìn đứa trẻ chính tay nuôi lớn làm tổn hại đến chính mình, đây là tôn trọng, cũng là sự thông cảm đối với người quan tâm, đệ hiểu không?"
Bình luận