Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 28: 28

Mặc Hoà Dã nghĩ không ra, tại sao người này cứu yêu cầu cậu nhường thái tử, cho dù là bất chấp sự an nguy của mình, cũng phải giải vây cho Mặc Trạch Vũ.

Rõ ràng là một người rất lười nhác, nhưng năm lần bảy lượt giúp đỡ đông cung, chút tâm tư hiếm có này toàn bộ đều đặt lên người thái tử, dựa vào cái gì?

Rốt cuộc Mặc Trạch Vũ dựa vào cái gì!

"Ta là hoàng huynh của đệ, sao lại không có trên dưới như thế!"

Mặc Trạch Vũ rất ít khi tức giận như vậy, cú đấm vừa nãy đã đánh vào thể diện của thái tử không chút nghi ngờ, nên khó tránh ánh mắt nhìn Cửu đệ có chút tức giận, giơ tay định tát một cái nhưng lại bị đối phương chặn lại giữa chừng.

Thấy hai huynh đệ đã sắp đánh nhau, Hứa Phong Đình nắm thời cơ ôm ngực, ho một tiếng yếu ớt, còn không quên kêu một tiếng thu hút sự chú ý của đứa trẻ.

"Đừng cãi nhau nữa, đừng cãi nhau nữa..."

Tiểu tử thối, mau im miệng đi, sau này đệ sẽ bị thái tử giết chết đấy.

Tại sao cứ phải nói giúp y, chẳng phải là để giành lại một mạng sống cho đệ à.

Hứa Phong Đình cảm thấy, mình giống như một ông bố già nhọc lòng, âm thầm lên kế hoạch cho đứa trẻ, nhưng lại bị trách là bất công.

Mệt mỏi thật.

Vốn dĩ chỉ là giả bệnh, nghĩ mãi nghĩ mãi cuối cùng có chút khó chịu thật.

Thấy vậy, sắc mặt của Mặc Hoà Dã bỗng thay đổi, lập tức buông tay đang giữ thái tử ra.

Thiếu niên vừa nãy còn thở phì phò, giờ phút này đã ngoan ngoãn cúi đầu, giọng điệu mang theo vẻ lo sợ:

"Ca ca, huynh sao thế? Ngực lại đau nữa sao?"

Đã rất lâu không thấy người này phát bệnh rồi, tâm trạng chất vấn gì đó toàn bộ đều bỏ lại phía sau, thiếu niên cẩn thận dè dặt đến gần, vốn muốn làm chút gì đó để xoa dịu cơn đau của đối phương, nhưng phát hiện bản thần không làm gì được, chỉ có thể cuống cuồng.

Hứa Phong Đình ngước mắt lên nhìn, cố làm cho giọng mình nhẹ nhàng chút, định trấn an người trước mắt:

"Có chuyện gì hai người về từ từ nói, đừng đánh nhau, được không?"

Mặc Hoà Dã làm sao dám nói không, chỉ sợ mình vừa lắc đầu thì người này liền ngất đi, nên đồng ý liên tục:

"Được, nghe ca ca hết."

Mặc Trạch Vũ lau đi vết máu bên môi, cũng không có tâm trạng tính toán nữa:

"Một đấm vừa nãy ta không trách đệ, làm ầm chuyện lên cũng không tốt với Tử Minh, đệ là đứa trẻ huynh ấy nuôi lớn, vậy mà lại ẩu đả với hoàng huynh trước mặt mọi người, nếu phụ hoàng biết sẽ trách mắng Tử Minh chăm sóc không chu đáo."

Ai cần huynh tha thứ?

Mặc Hoà Dã muốn cãi lại theo bản năng, nhưng lại bị Hứa Phong Đình kéo ống tay áo.

Nhìn đôi mắt thỉnh cầu kia, có tức giận hơn nữa cũng chả có sức, thiếu niên cụp mắt ừm một tiếng không tình nguyện, dừng một lúc vẫn không nhịn được, nói nhỏ một câu:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...