Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 27: 27

Lúc Mặc Trạch Vũ cưỡi ngựa đuổi kịp đại đội, Hứa Phong Đình không nhịn được liếc nhìn người phía sau y một lúc, nghi ngờ có phải mình hoa mắt rồi không.

Vị Nhị hoàng tử nước Thần kia, sao trông như đã khóc vậy?

Đôi mắt đỏ au.

Rõ ràng ngồi trên cùng một con người, bầu không khí của hai người cũng rất kỳ lạ.

"Ca ca đang nhìn gì thế?"

Hứa Phong Đình lắc đầu, nhưng không rời mắt đi:

"Tiểu Dã này, cưỡi ngựa sang phía thái tử, ta có lời muốn nói với y."

Mặc Hoà Dã đồng ý một cách không tình nguyệt, kéo dây cương đến gần phía Mặc Trạch Vũ.

Để ý thấy người đến, Mặc Trạch Vũ vô cùng vui vẻ nhìn sang, đang định lên tiếng bắt chuyện bèn thấy đối phương hơi khom người, áp sát bên cạnh mình nói nhỏ:

"Hôm nay Đại hoàng tử rất khác thường, Trạch Vũ phải đề phòng hơn, nhất là phái bệ hạ, tăng thêm vào nhân thủ trông chừng xe ngựa, nếu như có chuyện gì ngoài ý muốn cũng kịp thời cứu giá.'

Vừa nghe là chính sự, sắc mặt Mặc Trạch Vũ cũng trở nên nghiêm túc:

"Được, đa tạ Tử Minh nhắc nhở."

Lời cũng đã chuyển, Hứa Phong Đình không nói thêm nhiều, chỉ liếc nhìn Phong Hoan Ý vẫn luôn không nói gì một cách cực kỳ quái lạ, thầm nghĩ sao bỗng dưng người này lại yên phận rồi, vừa nãy còn chĩa mũi khắp nơi, bây giờ ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn anh.

Anh đang cảm thấy kỳ lạ thì cảm thấy bên hông siết chặt, ngay sau đó bên tai truyền đến hơi thở ấm nóng:

"Ca ca, sao huynh bận rộn thế, những chuyện này hoàng huynh tự biết tính, làm gì cần chúng ta nhắc nhở?"

Giọng nói của thiếu niên lười nhác, còn mang theo vẻ nũng nịu, Hứa Phong Đình nghiêng đầu qua, nhìn vào đôi con ngươi sâu và đen, trong đôi mắt đó mang theo nụ cười, dường như còn ẩn chứa cảm xúc khác.

Hứa Phong Đình không nghĩ nhiều, chỉ coi như đứa trẻ lại nổi tính khí nữa rồi, cảm thấy sự chú ý bị người khác chiếm mất nên không vui giống như lúc nhỏ, thế là bật cười rồi nói:

"Hoàng huynh của đệ đến trễ, sợ là không để ý thấy sự khác thường của Đại hoàng tử, nhắc nhở một câu cũng không sai, phòng ngừa trước khi chuyện xảy ra."

Mặc Trạch Vũ ở bên cạnh lẳng lặng quan sát hai người tương tác, càng nhìn càng thấy bất thường, y nhìn chăm chăm phần hông mà Cửu đệ đang ôm, mày mắt không khỏi nhíu lại:

Tiểu Cửu với Tử Minh, hình như quá thân thiết rồi.

Để ý thấy ánh mắt của Mặc Trạch Vũ, Hứa Phong Đình vùng ra có chút mất tự nhiên, nhẹ nhàng nhắc nhở:

"Đừng ôm ta nữa, đã lớn thế rồi sao còn bám người đến vậy, tự nhiên để người ta xem trò cười."

Mặc Hoà Dã cười khẽ, nghe lời buông tay ra:

"Được thôi."

Vừa dứt lời, ngựa đen bên dưới bỗng nhiên tăng tốc, Hứa Phong Đình vô thức hét lên một tiếng, khoảnh khắc ngã ra sau lại lần nữa được người phía sau ôm lấy, giọng của Mặc Hoà Dã mang theo tiếng cười:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...