Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 22: 22

Thấy đứa trẻ thành khẩn như vậy, tiểu động ở bên cạnh lặng lẽ nhắc nhở:

"Chủ tử, con thấy trên người đứa trẻ này có vết thương, tội nghiệp ghê, cõng người đi đến đây cũng không biết đã chịu bao nhiêu khổ..."

Nghe vậy, thanh niên đang định rời đi liền giơ tay ra, sờ đầu đứa trẻ theo hướng chỉ của tiểu đồng, sờ từ trên xuống dưới, sờ trúng dấu cắn trên cổ, lại xuống nữa là những vết thương da thịt, y hỏi:

"Có phải trên người ngươi có mấy chỗ bầm xanh không?"

Lúc này Mặc Hoà Dã mới để ý, mắt người thanh niên trước mặt không thể tập trung chắc là bị mù, cũng biết làm sao đoán được tình trạng vết thương trên người cậu, xem ra y thuật quả thật cao minh.

Đôi mắt đứa trẻ sáng lên, lanh trí ừm một tiếng.

Dường như là bị vẻ lanh lợi của đối phương cảm hoá, thanh niên vỗ đầu đứa trẻ, khẽ thở dài:

"Đứa trẻ ngoan, nói cho ta biết người dưới đất là ai của ngươi?"

Cứ luôn miệng gọi người là con ma bệnh, trước nay chưa từng nghiêm túc nghĩ đến đối phương là ai của mình.

Thầy thì quá xa lạ, ân nhân thì lại quá nặng nề, suy nghĩ một lúc, đứa trẻ mở miệng nói;

"...Hắn ấy là, ca ca của ta."

Một tiếng ca ca dường như đã tác động đến những ký ức nào đó của thanh niên, vẻ mặt của y hơi ngơ ngác, một lúc lâu mới nghĩ đến câu trả lời:

"Ca ca của ngươi, ta có thể cứu, nhưng cần chút thù lao."

Nghe nói đồng ý cứu người, Mặc Hoà Dã vội hỏi:

"Ngươi muốn gì?"

Tay của thanh niên đặt lên vết cắn trên cổ đứa trẻ:

"Hai bình máu dược nhân, một bình là thù lao của ta, bình còn lại cần làm thuốc giải cho ca ca của ngươi."

Vừa nãy lúc sờ đến vết thương của đứa trẻ, y đã ngửi thấy một mùi máu khác thường, có lẽ là lúc đứa trẻ cõng người đã động đến miệng vết thương, nên giờ mới chảy máu, nhưng cứ bị máu của người còn lại lấn át, nếu như không đến gần thì thật sự không ngửi ra được.

Quả thật không ngờ được, đương thời còn xuất hiện một vị dược nhân, chắc hẳn đứa trẻ này cũng đã chịu không ít giày vò.

Vào lúc thanh niên cảm thán, đã nghe thấy đứa nói không hề do dự:

"Ta cho ngươi."

...

Một lúc sau.

Mặc Hoà Dã từ trong rừng phong thất tha thất thểu đi ra, trên cổ tay cậu còn quấn một băng vải.

Ra khỏi rừng phong, đứa trẻ không đi đến chỗ xe ngựa mà đi hướng ngược lại, đi được một đoạn đường sau đó dừng lại, quay đầu trầm giọng hỏi:

"Trên người hắn có độc trùng, ngươi nhất định biết là trùng gì phải không? Đại Vu Thánh Vực."

"...Hiếm khi thánh tử có thể nghĩ đến ta."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...