Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 2: 2

Chính vào lúc này, bỗng nhiên không trung vang lên tiếng sấm, màn trời vừa nãy vẫn ngàn dặm không mây, giờ đây đã bị bao trùm bởi tầng tầng đám mây đen.

Dường như là vào lúc sấm sét vang lên, đám người đã trở nên náo loạn:

"Sắp mưa rồi! Hắn thật sự là thần tiên đó!"

"Thần tiên cái gì, có vị thần tiên nào mà cơ thể lại yếu như vậy?"

"Đúng đó, cùng lắm là một thần lừa đảo."

...

Mặc Trạch Vũ nhìn tầng mây từ từ áp xuống, theo bản năng liếc nhìn thiếu niên bên cạnh, đối phương vẫn đứng đó bình tĩnh không giải thích, dường như mọi thứ xung quanh đều không liên quan đến anh, cả thành đều là cảnh mưa gió kéo đến, chỉ riêng anh không màng thế tục và tách biệt."

Hứa Phong Đình quả thật rất bình tĩnh, vốn dĩ anh chính là thần tiên giả, bách tính nghi ngờ anh cũng bình thường.

Thần lừa đảo thì sao, thần lừa đảo cũng là một thân phận mà!

Mặc Trạch Vũ nhìn một lúc lâu, sau một hồi mới thu ánh mắt lại, từ từ lên tiếng:

"Ta tin tiên trưởng không phải yêu quái, sách cổ có nói, người thần thông tổn hại xác phàm thường hay đau ốm, cần chuyên tâm bồi dưỡng thật kỹ, nếu tiên trưởng thật sự là yêu quái cũng sẽ không giúp ta bắt tội phạm bỏ trốn."

Câu này không chỉ giúp Hứa Phong Đình giữ vững thân phận sứ giả, mà cũng có lời giải thích hợp lý cho chuyện đau ốm của anh.

Nghi ngờ trong mắt người dân cũng tan hết, có không ít người muốn bước lên bắt chuyện với tiên trưởng nhưng ngại có thái tử ở đây không dám làm phiền, thế là chỉ đành quỳ xuống bái lạy ở phía xa, cũng coi như dính chút tiên khí, hy vọng có thể mang đến phúc trạch.

Sau khi một người quỳ xuống thì có người thứ hai, người thứ ba...Dáng vẻ trùng trùng điệp điệp doạ Hứa Phong Đình giật nảy mình.

Vị thần lừa đảo nào đó lúc nói dối cũng không chút chột dạ, nhưng vào lúc này lại bắt đầu cảm thấy xấu hổ, anh thầm lẩm bẩm trong lòng:

Tôi không phải thần tiên thật, cũng không phải hoàng thân quý tộc, nhận đại lễ như vậy có tổn thọ không nhỉ?

Mặc Trạch Vũ thì sớm đã quen với chuyện như vậy, y đứng trước đám người, mời Hứa Phong Đình:

"Nhân gian là một nơi trân quý nhất, được cai quản bởi hoàng cung không biết tiên trưởng có đồng ý vào cung chữa trị?"

Nghe đến hai chữ vào cung, Hứa Phong Đình lập tức hoàn hồn lại, cái gì mà tổn thọ với không tổn thọ đều bị anh bỏ lại phía sau.

"Điện hạ có lòng mời, vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh."

Nhóc phản diện ở trong cung, anh đang không rầu không biết vào cung thế nào đây!

Thấy người dân chần chừ không chịu giải tán, Mặc Trạch Vũ nhắc nhở:

"Mưa lớn sắp đến, mọi người mau về nhà tránh mưa đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...