Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 19: 19

Lúc Hứa Phong Đình mở mắt ra đã là chuyện của ngày hôm sau rồi.

Anh nhìn cách bày trí lạ mắt xung quanh, thở dài vô cùng bất lực:

Lại nữa rồi, vừa mở mắt lại là một nơi khác, vậy lần này là đâu nữa đây?

Con ma bệnh nào đó đã chấp nhận từ lúng túng ban đầu đến bình tĩnh như hiện tại rồi.

Bên tai truyền đến tiếng chỉnh trang lạo xạo, có lẽ từ đầu giường truyền đến, Hứa Phong Đình tò mò thò đầu ra, nhìn thấy có một người đang ngồi trước bàn cách đó không xa, đối phương đưa lưng về phía anh, cúi đầu không biết đang mân mê cái gì.

Nắng sớm ngoài cửa sổ nhẹ nhàng chiếu lên người người đó, làm cho bóng lưng người đó rất chuyên tâm, cũng rất quen thuộc.

Hứa Phong Đình gọi một tiếng thăm dò:

"Khương đại nhân?"

Nghe thấy có người gọi mình, thoạt đầu người ở bên cửa sổ hơi giật mình, xoay đầu lại nhìn, vui mừng ném thứ trong tay đi:

"Tiểu hữu! Cậu tỉnh rồi à!"

Hứa Phong Đình nghi ngờ bản thân chưa tỉnh ngủ.

Anh ngạc nhiên nhìn Khương đại nhân đi về phía mình, đó là một thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi, mặt mày tuấn tú mắt sáng như sao, đầu tóc đen như mực, căn bản! Không phải! Người già!

Chắc anh vẫn đang nằm mơ, thế mà lại mơ thấy lúc Khương đại nhân còn trẻ.

Nghĩ như vậy, người nào đó lại nhắm mắt, động tác nhanh nhẹn nằm trở lại giường, vừa siết chặt chăn định ngủ tiếp bèn bị đại nhân nào đó hất tung không chút khách sao:

"Đã tỉnh rồi còn nằm trở lại làm gì!"

Khương Lễ nói rồi kéo người dậy khỏi giường, hứng thú chỉ ra ngoài cửa sổ:

"Mau nhìn bên ngoài, mưa tạnh thật rồi! Sao cậu tính ra được, sao có thể chắc chắn cơn mưa Vụ Châu này có thể tạnh trong một ngày vậy?"

Thái độ muốn đào sâu tận gốc này quả thật giống hệt với vị giám chính đại nhân hôm qua, Hứa Phong Đình nhìn khuôn mặt anh tuấn phóng to trước mặt với vẻ ngơ ngác:

"Ngài...Thật sự là Khương Lễ, Khương đại nhân?"

Vị giám chính đại nhiên của khâm thiên giám đầu tóc bạc phơ kia?

"Sau một đêm trôi qua thôi mà, tiểu hữu đã không nhận ra bổn quan sao, làm người ta đau lòng quá đi..."

Hứa Phong Đình nhìn người trước mắt đang ôm ngực, diễn xuất có phần khoa trương, anh lịch sự nhắc nhở:

"Đại nhân, có phải ngài quên mang mặt nạ da người rồi không?"

Nếu đối phương thật sự là Khương đại nhân, vậy dáng vẻ tối qua, chỉ có thể là kết quả của mặt nạ da người thôi.

Quả nhiên, Khương Lễ vô thức sờ mặt, thấy cảm giác không đúng, sắc mặt ông ta hơi khựng lại, hốt hoảng nhìn sang thiếu niên trên giường:

"Ôi trời ơi, quên thật rồi!"

Hứa Phong Đình cảm thấy ngượng ngùng thay cho vị Khương đại nhân này.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...