Chap 16: 16
Mấy ngày nay sông Hoài lũ lụt, chuyện này nối tiếp chuyện kia, xử lý sau khi tai hoạ quả thật phiền phức, nhưng Hứa Phong Đình hoàn toàn không ngờ được còn có thể có lúc cần đến tên thần lừa đảo như anh.
Lại càng không ngờ, tác dụng của anh chính là đứng trên toà tháp, sau đó...Sau đó hết rồi?
Từ toà tháp nhìn xuống có thể nhìn thấy lều cháo gấp rút tu sửa cách đó không xa, rõ ràng cũng có thị vệ đứng bên trong phát cháo, nhưng không biết tại sao mọi người chỉ giương mắt nhìn không có ai lấy cháo, bên dưới ồn ào cũng không biết đấng ầm ĩ chuyện gì.
Hứa Phong Đình nhìn dân lưu lạc ồn ào náo động dưới thành lâu, rồi lại liếc nhìn Thường Thanh đứng bên cạnh mình, vô cùng mơ hồ:
"Điện hạ bảo ta đến đây, không nói gì khác à?"
"Suýt chút quên mất, còn cái này nữa."
Không biết tiểu công công lấy đâu ra một cái mũ màn che, đội lên giúp anh.
Hứa Phong Đình:
Anh đẩy đẩy tấm lụa mỏng trên màn che mấy cái, vô cùng khó hiểu:
"Tại sao ta phải đội cái này?"
Tiểu công công nói có chút ngượng ngùng:
"Vì để thân phận của tiên trưởng Tử Minh càng thêm có sức thuyết phục, điện hạ lặng lẽ thay đổi tin đồn liên quan đến ngài, hình dung ngài thành một vị..."
"Một người thần bí đeo mũ màn che?"
Hứa Phong Đình cho rằng nhiêu đó đã đủ thái quá rồi, không ngờ Thường Thanh lại lắc đầu, chỉ nghe tiểu công công nói tiếp:
"...Một ông lão trăm tuổi, tóc bạc mặt hồng hào, giọng nói như thiếu niên, bây giờ nhuộm tóc thì không kịp, chỉ đành để tiên trưởng chịu thiệt đội mũ màn che này ứng phó một phen."
Hứa Phong Đình hoàn toàn cạn lời, một hồi lâu mới lấy lại được giọng nói của mình:
"Nếu đã bảo ta đứng đây, cũng không thể không có lý do chứ?"
Thường Thanh gật đầu, hắn rũ mắt, thuận theo giải thích:
"Hôm nay đột nhiên mưa lớn, lều cháo bất ngờ đổ sụp, đúng lúc Cửu hoàng tử từng phát cháo ở đây, không biết là lời đồn do ai truyền ra, nói mưa là do tiểu điện hạ mang đến, lời dự đoán ngôi sao tai hoạ ban đầu cũng đã truyền đi."
Thường Thanh cẩn thận dè dặt lén nhìn tiểu tiên trưởng trước mặt, bổ sung thêm:
"Bây giờ người dân đều đang lên án phê phán Cửu hoàng tử, ngay cả cháo trong lều cũng không dám nhận, nói thứ Cửu hoàng tử từng đụng đến, không may mắn."
Hứa Phong Đình lặng lẽ lắng nghe, hỏi:
"Nội dung bọn họ lên án là gì?"
Anh đứng hơi cao, chỉ có thể nghe thấy tiếng ồn ào của bọn họ, căn bản không nghe rõ chi tiết.
"Đuổi Cửu hoàng tử ra khỏi nước Hạ."
Hứa Phong Đình hơi ngơ ngác, chốc lát lại khẽ thở dài một hơi, trong lòng bỗng có chút bất lực.
Bình luận