Chap 15: 15
Hứa Phong Đình nhận lấy viên kẹo, còn chưa kịp thắc mắc đã nghe thái tử giải thích giúp hoàng đệ của mình:
"Mấy ngày gần đây sông Hoài lũ lụt, dân lưu lạc đều chạy đến Vụ Châu bên cạnh, ở đây ban đầu là thôn dã vốn dĩ vật tự khan hiếm, kẹo lại là vật quý giá nên càng ít hơn."
Nói rồi, Mặc Trạch Vũ liếc nhìn người nào đó đang bị đắng đến nhíu mày, ánh mắt ẩn nụ cười:
"Tiểu Cửu nói huynh phải có đường mới uống thuốc được, ta còn không tin, bây giờ xem ra đúng thật là vậy rồi."
Bị người khác chỉ ra chuyện này, Hứa Phong Đình không hề có chút ngại ngùng, anh cười lịch sự với thái tử rồi nhíu mày uống một hơi hết thuốc, sau đó tự nhiên ăn viên kẹo, viên kẹo ngọt lịm cho vào miệng, vị đắng lập tức đã biến mất, con ma bệnh nào đó vui vẻ thả lỏng khuôn mặt.
Hứa Phong Đình thừa nhận con người của anh quả thật yếu ớt, nhưng đổi lại bất kỳ ai gắng gượng với cơ thể ốm yếu lâu ngày này cũng sẽ không để bản thân chịu thêm uất ức gì, sống thôi đã đủ mệt rồi, lẽ nào uống thuốc còn phải chịu đắng sao?
Tan hết vị đắng trong miệng, Hứa Phong Đình lại gần tiểu hoàng tử, thấp giọng hỏi:
"Điện hạ, chắc có thể ngưng uống thuốc này rồi nhỉ?"
Đã uống gần nửa tháng rồi, vết thương trên người cũng khôi phục rất tốt, nên dừng thôi.
Thái độ của Mặc Hoà Dã kiên quyết vô cùng:
"Không được, thái y đã nói mỗi ngày ngươi đều phải uống thuốc này, như vậy sẽ có ích với cơ thể của ngươi."
Thấy ai đó khẩy cơm trong bát bộ dạng như rất buồn rầu, Mặc Trạch Vũ không khỏi bất cười:
"Nếu đã là thuốc uống trước khi ăn chắc chắn là thuốc bổ, một khi bắt đầu uống rồi thì không tuỳ tiện dừng lại, cơ thể yếu ớt này của Tử Minh vẫn nên kiên trì uống tiếp đi."
Đương nhiên Hứa Phong Đình biết, thuốc này có ích cho sức khoẻ, nhưng...Thật sự rất đắng!
Nếu ngày nào cũng phải uống thuốc đắng như vậy, chỉ bằng chết đi cho rồi.
Chính vào lúc người nào đó cảm thấy lo lắng cho ngày tháng sau này, một tên thị vệ vội vã chạy vào:
"Thái tử điện hạ, lượng mưa bên ngoài lớn lên đột ngột, lại nổi lên gió lớn, lều cháo xây dựng tạm thời bị đẹp sụp rồi."
Nghe vậy, Mặc Trạch Vũ vội đứng dậy, nghiêm túc nói:
"Dẫn ta đi xem xem."
Thấy Thường Thanh bên cạnh cũng đứng dậy theo, y giơ tay chặn lại:
"Không cần theo, ngươi ở lại với Tử Minh và Tiểu Cửu, ăn xong rồi hẵng đến tìm ta."
Thấy thái độ của thái tử kiên quyết, Thường Thanh do dự ngồi trở lại, nhưng quả thật không thể yên tâm, thế là rụt rè nhắc nhở một câu:
"Bên ngoài mưa to gió lớn, điện hạ phải cẩn thận."
Mặc Trạch Vũ cười an ủi tiểu công công, rồi xoay người theo thị vệ ra ngoài.
Bình luận