Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 10: 10

Chỉ thấy một đứa nhỏ choai choai hốt hoảng chạy vào trong tiệm, sau khi nhìn quanh một vòng, đứa nhỏ liền xông thẳng về phía Hứa Phong Đình, đồng thời ôm lấy cánh tay anh, tốc độ nhanh đến khiến người ta tặc lưỡi.

Đứa nhỏ này nếu ở hiện đại chắc chắn là một kiện tướng thể dục.

Hứa Phong Đình vừa định hỏi đứa nhỏ muốn làm gì, đột nhiên một đám người hùng hổ xông vào, đi đầu là một lão phụ đã có tuổi, phía sau bà ta có mấy chục thanh niên đi theo.

Thấy đứa nhỏ trốn phía sau Hứa Phong Đình, lão phụ đi đầu hét lên:

"Ra đây, ngươi tưởng hắn có thể bảo vệ ngươi à?"

Hứa Phong Đình cúi đầu nhìn theo bản năng, đúng lúc đụng phải đôi mắt to vô tội, không khỏi thở dài:

"Không ngờ lại là một nhóc ranh con."

Anh giơ tay gõ đầu đứa nhỏ."

"Đứng sang một bên đi."

Đứa nhỏ im lặng nhưng rất lanh lợi, lập tức buông tay ra trốn phía sau anh.

Thấy đám người hùng hổ khí thế đến gần, Hứa Phong Đình đứng dậy, khách sáo hỏi:

"Đại nương này, xảy ra chuyện gì thế, sao lại dẫn nhiều người đến đây như vậy?"

Thấy là một thanh niên trẻ người gầy gò ốm yếu, ánh mắt lão phụ tỏ vẻ khinh thường, đang định cười giễu con ma bệnh từ đâu đến, nhưng lúc chạm mặt đối phương thì lập tức ngơ ra tại chỗ, bà ta thán phục trong lòng:

Một nam nhân lại có dáng vẻ như vậy, nhờ có gương mặt kinh diễm tuyệt trần này nên thân thể bệnh tật hiển nhiên cũng có nét phong tình khác, giống như viên ngọc dễ vỡ khiến người ta thương xót.

Quan sát người này tỉ mỉ một lúc, lão phụ hơi cao giọng, nhắc nhở có chút bất mãn:

"Thằng nhỏ này là bọn ta bỏ tiền ra mua về, bây giờ bỏ chạy đương nhiên là đến bắt nó rồi, ta khuyên ngươi đừng lo chuyện bao đồng!"

Thì ra là mẹ mìn đến bắt người.

Vốn dĩ Hứa Phong Đình còn lo lắng đối phương quá khó đối phó, giờ thì yên tâm rồi.

Anh cũng không nói nhiều mà chỉ lấy một túi bạc ra, cười nói:

"Ta thấy đứa nhỏ này đáng yêu, cực kỳ thích thú, đại nương có đồng ý thả người?"

Nhìn thấy túi tiền dày cộm trong tay đối phương, mặt mẹ mìn ban đầu còn đầy khinh miệt đột nhiên thay đổi, bà ta giơ tay nhân lấy túi tiền của Hứa Phong Đình, ngay lập tức mở ra xem, sau đó cười nói không ngớt:

"Đồng ý đồng ý, vốn dĩ muốn bán thằng nhóc này đi, nếu công tử thích thì ta đưa nó cho công tử."

Mẹ mìn nhận tiền rồi kêu người rời đi.

Đúng lúc này, đột nhiên góc áo của Hứa Phong Đình bị ai đó kéo, cúi đầu nhìn thì phát hiện là đứa nhỏ vừa mới cứu.

Đứa nhỏ trông rất lanh lợi, không nhìn kỹ còn tưởng là một cô bé, đôi mắt cũng không u ám giống cái người trong nhà, mà trái lại còn long lanh khiến người ta yêu thích, chỉ nghe cậu bé nói nhỏ:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...