Chap 7: 7
Cạch.
Lúc này cánh cửa đột ngột bị đẩy ra. Hoàng Lâm lặng lẽ bước vào. Hắn không nói một lời, chậm rãi tiến lại gần giường, bóng dáng cao lớn đổ sụp xuống dần dần che khuất cơ thể mảnh mai đang cuộn tròn dưới lớp chăn mỏng của Trường An.
Trường An vẫn đang ngủ say, gương mặt y tái nhợt không chút huyết sắc, đôi mày khẽ nhíu lại.
Hoàng Lâm đứng bất động bên mép giường, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào những dấu vết đỏ thẫm trên cổ y. Ánh mắt hắn trầm xuống, sự ghen tuông bùng lên như ngọn lửa dữ dội thiêu rụi toàn bộ lý trí của hắn. Bàn tay hắn run rẩy đưa lên, đầu ngón tay lạnh lẽo lướt nhẹ qua những vết đỏ sưng tấy trên làn da trắng mịn, rồi đột ngột siết chặt lấy vai y qua lớp áo mỏng.
Hắn cúi sát xuống, hơi thở nóng rực phả vào tai Trường An nhưng giọng nói lại lạnh thấu xương:
"Ngủ ngoan, An nhi."
Hắn dừng lại một chút, đôi mắt lóe lên sự điên cuồng không thể che giấu rồi tiếp tục thì thầm:
"Ta sẽ cướp lại đệ sớm thôi. Không ai được phép chạm vào đệ nữa... chỉ có ta thôi. Kẻ nào dám chạm vào đệ, ta sẽ khiến hắn phải hối hận vì đã sinh ra trên đời này."
Tâm lý Hoàng Lâm lúc này đã hoàn toàn vặn vẹo. Hắn không còn là Tứ điện hạ ôn nhuận khiêm nhường trước mặt Trường An nữa, mà là một kẻ si tình điên dại, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn tàn khốc nhất để biến Trường An thành vật sở hữu duy nhất của riêng mình, dù phải hủy hoại tất cả.
Hắn nhẹ nhàng kéo tấm chăn lên cao hơn, trùm kín lấy thân thể đang vô thức run rẩy của Trường An. Sau đó hắn xoay người rời đi.
Trường An trong cơn mơ màng bất giác rên lên một tiếng bất an, đôi mày nhíu chặt hơn. Y lẩm bẩm cái gì đó không rõ trong giấc mơ, nước mắt lại lặng lẽ trào ra.
Khi Trường An tỉnh dậy thì trời cũng đã tối. Y khẽ cử động, một cơn đau rát dữ dội từ hạ thể truyền đến khiến y hít một hơi lạnh. Ký ức về trận mây mưa điên cuồng đêm qua lại ùa về như một cơn ác mộng.
Bất chợt, Trường An cứng đờ người khi nhận ra một bóng đen đang lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế gỗ lim giữa phòng.
Hoàng Tuyên ngồi đó, gương mặt tuấn mỹ nửa ẩn nửa hiện trong bóng tối dày đặc, đôi mắt sâu thẳm không hề rời khỏi thân hình mảnh khảnh trên giường. Thấy y đã tỉnh, hắn khẽ nhếch môi, nở một nụ cười dịu dàng đến kỳ lạ khiến Trường An lạnh sống lưng. Trong mắt y, nụ cười ấy chẳng khác nào lưỡi dao sắc lạnh đang chậm rãi kề sát cổ.
"An nhi, tỉnh rồi sao?"
Hắn nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm thấp ấm áp nhưng lại mang theo áp lực nặng nề khiến không khí trong phòng như đông cứng lại. Hắn khẽ gõ ngón tay xuống mặt bàn, thong thả ra lệnh:
"Lại đây với ta."
Trái tim Trường An đập liên hồi vì sợ hãi. Y không muốn, thực sự không muốn lại gần kẻ đã chà đạp mình. Nhưng y hiểu rõ tính cách của Hoàng Tuyên, đằng sau sự ôn nhu giả tạo đó là một con dã thú sẵn sàng xé xác y nếu y dám kháng lệnh.
Trường An cắn chặt môi dưới đến bật máu, vị tanh ngọt lan trong miệng cũng không thể át đi nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng. Bàn tay gầy guộc run rẩy túm chặt lấy mép áo trung y xộc xệch, cố che đi những dấu vết nhục nhã còn in hằn trên da thịt. Y cố nén cơn đau đang hành hạ, chậm rãi bước xuống giường, run rẩy lê từng chút một về phía Hoàng Tuyên.
Khi Trường An đang định ngồi xuống chiếc ghế đối diện thì giọng nói lạnh lùng của Hoàng Tuyên bất chợt vang lên:
"Ta bảo em ngồi đó bao giờ?"
Trường An khựng lại, cả người cứng đờ như bị đóng băng. Thấy dáng vẻ sợ hãi của y, Hoàng Tuyên lập tức thay đổi sắc mặt. Hắn nhếch môi, giả vờ nở một nụ cười dịu dàng, ngón tay thon dài của hắn gõ nhẹ lên đùi mình, động tác chậm rãi nhưng đầy uy hiếp:
"Lại đây. Ngồi lên đây này."
Trường An run rẩy, y biết mình không có quyền từ chối. Trường An chậm rãi bước vòng qua bàn, đến gần rồi ngồi xuống đùi hắn.
Đôi tay to lớn nóng rực của Hoàng Tuyên ngay lập tức vòng qua siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của y.
Hắn vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần của y, hít một hơi thật sâu. Giọng hắn khàn đặc mang theo sự ôn nhu giả tạo đến rợn người:
"Sao sáng nay em rời đi mà không nói với ta lời nào? Làm ta lo muốn chết."
Hơi thở nóng bỏng phả vào da thịt nhạy cảm khiến Trường An bất giác run lên. Y vô thức muốn né tránh, nhưng vòng tay kia siết quá chặt, không cho phép y nhúc nhích dù chỉ một phân. Y lí nhí đáp:
"Em... em chỉ hơi mệt... muốn về phòng nghỉ ngơi thôi ạ."
Hoàng Tuyên không đáp lại lời giải thích yếu ớt ấy. Hắn im lặng, bàn tay bắt đầu không yên phận trượt lên vai y, những ngón tay thon dài dứt khoát vén lớp trung y mỏng manh sang một bên, để lộ hoàn toàn vùng da và xương quai xanh đầy dấu hôn đỏ rực từ trận hành hạ đêm qua.
Nhìn thấy thành quả của chính mình, ánh mắt Hoàng Tuyên lóe lên tia điên cuồng và thỏa mãn tột độ. Hắn như một kẻ nghiện, chậm rãi ngắm nghía từng vết tích in hằn trên làn da trắng muốt ấy, đôi đồng tử tối sầm lại vì dục vọng đang trỗi dậy.
Trường An hoảng loạn muốn lùi ra sau, muốn che đi những dấu vết nhục nhã ấy. Nhưng bàn tay Hoàng Tuyên đột ngột siết mạnh lấy hông y, kéo sát y vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Hắn ghé sát tai y, hơi thở nóng rực phả vào vành tai đang đỏ bừng, giọng nói trầm đục mang theo sự đe dọa:
"Ngồi im nào...An nhi... Nếu em còn cử động lung tung ta e là mình sắp không nhịn được mà muốn em ngay tại đây mất."
Trường An lập tức bất động, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng như bị bóp chặt. Y không dám nhúc nhích dù chỉ một li, chỉ biết cắn chặt môi dưới đến bật máu để ngăn những tiếng nức nở đang trực trào ra.
______________________________
Cả nhà cho mình xin 1 vote nhé ạ❤️
Bình luận