Chap 6: 6
Hoàng Tuyên thở dốc như dã thú, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng si mê nhìn xuống thân thể trắng nõn đang run rẩy dưới thân mình. Hắn siết chặt vòng eo mảnh khảnh của Trường An, bắt đầu những cú đâm rút mạnh bạo và điên cuồng. Mỗi lần thúc tới đều sâu tới tận cùng, hung hãn va chạm vào điểm mẫn cảm bên trong y.
Trường An vô lực rên rỉ, giọng nói đứt quãng hòa lẫn tiếng nức nở không thành lời:
"Ư... a... không... dừng... xin dừng lại..."
Y yếu ớt lắc đầu, nước mắt giàn giụa, đôi môi run rẩy hé mở xin tha. Thế nhưng, cơ thể y lại phản bội y hoàn toàn, nơi tư mật nóng rực kia ôm chặt lấy dương vật thô to của Hoàng Tuyên, siết chặt đến mức Hoàng Tuyên phải gầm gừ vì khoái cảm.
Hoàng Tuyên cười khàn, thanh âm trầm đục vang lên sát bên tai y:
"Dừng? Em nghĩ ta sẽ dừng sao, Trường An? Em nhìn xem... cái lỗ nhỏ này đang siết ta chặt đến thế, ướt át đến thế... rõ ràng là đang van xin ta địt mạnh hơn nữa mà."
Vừa dứt lời, hắn đột ngột tăng tốc. Hông hắn va chạm điên cuồng vào cặp mông trắng mịn tròn trịa của y, tiếng da thịt chạm vang lên dồn dập.
Trường An chỉ còn cảm thấy trời đất quay cuồng, mọi giác quan đều như bị nhấn chìm trong cơn khoái cảm nhục nhã.
Chỉ một lúc sau, dương vật Hoàng Tuyên run rẩy, bắn ra từng luồng tinh dịch nóng hổi lấp đầy bụng nhỏ của Trường An.
Trường An nằm bất động trên lớp nệm gấm hỗn loạn, hơi thở y yếu ớt đứt quãng như ngọn đèn dầu sắp cạn. Hai chân vẫn vô lực dạng rộng, từ nơi kết hợp của hai người không ngừng trào ra dòng tinh dịch trắng đục hòa lẫn với dâm thủy trong suốt, thấm ướt một mảng lớn trên tấm đệm đỏ thẫm dưới thân.
Khi y tưởng rằng cơn ác mộng này đã kết thúc thì đồ vật nóng rực vẫn chôn sâu bên trong cơ thể y bỗng lại có dấu hiệu cương cứng trở lại. Trường An giật mình kinh hãi, đôi mắt vốn đang đờ đẫn đột ngột co rúm lại vì sợ hãi. Y cố gắng chống hai tay run rẩy lùi về phía sau. Nhưng chỉ vừa nhúc nhích đã bị Hoàng Tuyên dễ dàng túm lấy vòng eo mảnh khảnh, kéo ngược trở lại một cách thô bạo.
Hắn ôm chặt y vào lòng. Trường An run rẩy kịch liệt, giọng nói khản đặc vì khóc quá nhiều:
"Không... đủ rồi... xin ngài... tha cho em... em thật sự không chịu nổi nữa..."
Nhưng những lời khẩn cầu yếu ớt ấy chỉ khiến Hoàng Tuyên hưng phấn hơn, tiếng cười trầm thấp đầy nguy hiểm vang lên sát bên tai y như tiếng gọi của ác ma trong bóng tối. Bàn tay to lớn thô ráp của hắn trượt xuống vùng bụng nhỏ phẳng lì đang hơi phồng lên vì tinh dịch của y, rồi chậm rãi xoa nắn nơi ấy như thể đang thưởng thức chiến lợi phẩm của mình.
"Tha? Em nghĩ ta sẽ tha cho em dễ dàng thế sao, Trường An?"
Giọng hắn khàn khàn mang theo sự thỏa mãn điên cuồng
"Ta đã chờ đợi ngày này quá lâu rồi."
Nói rồi hắn đột ngột nâng một chân của y lên gác lên vai mình. Tư thế này khiến nơi tư mật sưng đỏ của y hoàn toàn bại lộ. Không để y kịp định thần hay van xin, Hoàng Tuyên lập tức bắt đầu một trận hoan ái mới, nhịp độ mãnh liệt và hung bạo hơn cả lúc trước khiến Trường An chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Tiếng rên rỉ đau đớn xen lẫn những âm thanh thở dốc đầy thỏa mãn lại một lần nữa vang lên trong tẩm điện vắng lặng, kéo dài đến tận đêm khuya.
Trường An chậm rãi mở mắt, cơn đau nhức ập đến như hàng ngàn mũi kim đâm vào xương cốt khiến y không kìm được mà bật ra tiếng rên rỉ. Từng vết cắn đỏ thẫm và dấu tay in hằn trên da thịt trắng ngần không ngừng nhắc nhở y về cơn ác mộng đêm qua.
Trường An nằm im hồi lâu, nước mắt lặng lẽ trào ra từ khóe mắt, thấm ướt một mảng gối. Y run rẩy chống hai tay muốn ngồi dậy, mỗi cử động đều khiến hạ thể đau rát như bị xé toạc, một dòng dịch trắng đục còn sót lại chậm rãi chảy ra giữa hai đùi khiến y xấu hổ muốn chết. Bàn tay gầy guộc run rẩy nhặt từng mảnh y phục vương vãi trên sàn rồi mặc vào một cách khó nhọc.
Y lén lút rời khỏi phủ Thái tử, cố lê từng bước chân nặng nề đi về phía phủ An Ninh Hầu.
Vừa đẩy cửa bước vào phòng, Trường An giật mình suýt ngã khuỵu khi nhìn thấy bóng người đang ngồi trong phòng.
Hoàng Lâm ngồi trên chiếc ghế gỗ lim giữa phòng, ánh mắt thâm trầm như bóng tối đang bao trùm lấy cả người y. Hắn ngồi im đó, đôi tay siết chặt thành nắm đấm đến mức nổi gân xanh, dường như đã chờ đợi ở đây suốt một đêm mà không chợp mắt.
Thấy Trường An, hắn chậm rãi đứng dậy tiến lại gần. Ánh mắt Hoàng Lâm lướt qua gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc của Trường An, rồi dừng lại ở cổ áo hơi lệch, nơi một vết cắn đỏ ửng đang lấp ló dưới lớp vải mỏng.
Trái tim Hoàng Lâm thắt lại, hắn cố kìm nén, giọng nói khàn khàn giả vờ như không biết gì:
" An nhi, đệ đã đi đâu cả đêm qua? Ta chờ đệ từ tối đến giờ."
Cơ thể Trường An run lên vì hoảng loạn. Y vô thức đưa tay níu chặt cổ áo, cố che giấu những dấu vết nhục nhã trên người, nhưng động tác ấy chỉ càng khiến y có vẻ đáng ngờ hơn. Trường An nuốt nước bọt, cố gắng để giọng mình không quá run rẩy:
" Hôm qua... đệ có việc đột xuất, phải đi một lát. Huynh về trước đi... đệ mệt rồi, muốn nghỉ ngơi."
Hoàng Lâm nhìn y hồi lâu, ánh mắt tối tăm chứa đựng cơn giận dữ đang bị đè nén đến cực điểm. Hắn không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi xoay người rời đi.
Chỉ đến lúc cánh cửa hoàn toàn khép lại, Trường An mới dám thở phào một hơi. Y ngã xuống giường, nước mắt lại một lần nữa trào ra, rồi dần thiếp đi trong cơn mệt mỏi cùng cực.
______________________________
Cả nhà cho mình xin 1 vote nhé ạ❤️
Bình luận