Chap 5: 5
Hoàng Tuyên đứng dậy, dứt khoát cởi bỏ lớp y phục cuối cùng, để lộ cây gậy thô tráng đã cương cứng đang run rẩy vì bị kiềm chế quá lâu. Không một chút do dự, hai bàn tay hắn mạnh mẽ bẻ rộng đôi chân vốn đã mềm nhũn vô lực của Trường An sang hai bên, rồi vội vàng đâm mạnh toàn bộ dương vật nóng rực vào sâu trong nơi tư mật chưa từng bị xâm phạm của y.
"A!!!"
Một tiếng hét đau đớn vang vọng trong tẩm điện rộng lớn.
Trường An run rẩy, gương mặt trắng bệch không còn chút máu, mồ hôi lạnh túa ra như mưa. Y cảm thấy hạ thể mình như bị xé toạc ra làm đôi, cơn đau lan tỏa dữ dội khiến lồng ngực y phập phồng hỗn loạn, nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Nhìn dáng vẻ đáng thương ấy của y, Hoàng Tuyên thoáng hiện lên một tia đau lòng, nhưng hắn đã chờ đợi quá lâu, hắn đã mơ tưởng về khoảnh khắc này quá lâu, vì vậy hắn không thể kiềm chế được nữa. Hắn siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của y, các ngón tay bấm sâu vào da thịt trắng nõn để lại những vết hằn đỏ thẫm rõ rệt, rồi bắt đầu đâm rút mạnh bạo không chút thương tiếc.
Mỗi cú thúc đều hung hãn, hắn điên cuồng va vào điểm mẫn cảm nhất của cậu. Từng đợt khoái cảm lẫn đau đớn trào dâng khiến Trường An run rẩy không ngừng.
Hoàng Tuyên si mê nhìn từng biểu cảm trên khuôn mặt cậu, hắn cúi thấp người, giọng nói khàn đặc đầy tính chiếm hữu vang lên bên tai cậu:
" Bị lão công địt có sướng không em?"
Trường An không thốt nổi nên lời, đôi môi run rẩy chỉ còn có thể phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì đau đớn và khoái cảm xa lạ đang dần xâm chiếm lý trí. Y vô thức vươn đôi tay gầy guộc định đẩy lồng ngực rắn chắc đang ép sát trên người mình ra. Nhưng Hoàng Tuyên lập tức bắt lấy hai cổ tay mảnh mai ấy, dùng một tay dễ dàng đè chặt nó xuống tấm nệm gấm đỏ thẫm.
Hắn nheo mắt lại, lực đạo ở phần hông càng thêm điên cuồng:
" Em định từ bỏ sao? Đừng quên những lời em đã hứa."
Trường An lắc đầu nức nở, mái tóc đen dài hỗn loạn xõa tung trên gối gấm đỏ thẫm, vài sợi dính vào gò má ướt đẫm nước mắt và mồ hôi. Đôi môi bị cắn đến rướm máu run rẩy thốt ra những lời rời rạc:
"A... em không... chậm... chậm thôi... ngài..."
Trường An không tài nào nói nổi một câu hoàn chỉnh. Hai chân mảnh khảnh vô thức quấn chặt lấy hông hắn, chịu đựng từng cú đâm rút điên cuồng như muốn xé toạc cơ thể mỏng manh của y ra làm đôi.
Hoàng Tuyên không hề có ý định dừng lại, thậm chí hắn còn càng thêm hưng phấn trước những tiếng rên của y. Một tay hắn siết chặt vòng eo nhỏ nhắn kia, tay còn lại thì chậm rãi trượt lên phía trước, những ngón tay thô ráp chai sạn bắt đầu vuốt ve xoa nắn hai điểm hồng trên lồng ngực phập phồng của y. Hắn mạnh bạo nhéo, day mạnh khiến hai núm vú nhỏ xinh nhanh chóng sưng đỏ, nóng rát. Đôi mắt hắn đỏ ngầu dục vọng si mê nhìn thẳng vào gương mặt vỡ vụn của Trường An. Hắn cúi sát xuống, hơi thở nóng bỏng phả vào vành tai Trường An thì thầm:
"Nếu chậm lại, làm sao thỏa mãn được cái lỗ nhỏ đang không ngừng co bóp, cắn mút lấy ta của em đây? Hửm? Nó tham lam lắm, cứ nuốt lấy ta không chịu nhả"
Trường An run rẩy dữ dội. Hai cổ tay đang bị hắn đè chặt cố gắng vùng vẫy yếu ớt, nhưng chỉ càng khiến hắn đâm rút mạnh bạo hơn. Đầu óc y lúc này là một mảnh hỗn loạn, đau đớn và khoái cảm xa lạ đang không ngừng gặm nhấm lý trí cuối cùng của y.
Hoàng Tuyên vừa không ngừng hành hạ đôi gò bồng nhỏ nhắn đến sưng tấy, vừa đột ngột tăng mạnh nhịp độ phần hông. Mỗi cú thúc đều nhắm chuẩn xác vào điểm mẫn cảm sâu nhất bên trong.
Toàn thân Trường An co giật dữ dội, lỗ nhỏ phun nước ướt đẫm cặc hắn, đôi mắt dần trở nên trắng dã, thần trí mờ mịt, đầu lưỡi hồng hào vô thức thè ra khỏi đôi môi hé mở, nước dãi chảy dài xuống cằm, gương mặt hoàn toàn mất đi vẻ thanh tao thường ngày.
______________________________
Cả nhà cho mình xin 1 vote nhé ạ❤️
Bình luận