Chap 4: 4
Trường An đứng run rẩy giữa căn phòng rộng lớn, đôi tay gầy guộc siết chặt lấy đai lưng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Y chậm rãi gỡ từng nút thắt, từng lớp y phục mỏng manh lần lượt rơi xuống nền điện lạnh lẽo. Ánh mắt Hoàng Tuyên vẫn dán chặt vào bóng lưng mảnh khảnh của y.
Khi chỉ còn lại lớp trung y mỏng cuối cùng, Trường An đột nhiên không chống đỡ nổi nữa. Nước mắt trào ra, y bật khóc nức nở, bờ vai mảnh khảnh run lên từng đợt, đôi môi mím chặt như muốn ngăn tiếng nấc lại nhưng đều vô ích.
Bỗng nhiên, một thân thể ấm nóng áp sát từ phía sau. Hoàng Tuyên đã tiến đến lúc nào không hay, bàn tay thon dài lạnh lẽo vòng qua eo y, thay y tháo nốt lớp áo cuối cùng. Lớp áo mỏng trượt xuống, để lộ thân thể trắng nõn như ngọc bích của Trường An dưới ánh đèn dầu chập chờn.
Giọng nói trầm đục vang lên sát bên tai y:
"Khóc cái gì? Chưa bắt đầu mà đã khóc rồi sao? Đợi lát nữa thì khóc."
Trường An là người song tính, đây là điều mà cả kinh thành đều biết.
Nhìn thân hình gợi cảm trước mắt, Hoàng Tuyên không kìm lòng được mà khẽ nuốt nước bọt. Hắn đã từng lén lút chạm vào thân thể này hàng trăm lần trong những đêm y ngủ say, vuốt ve từng đường cong trên cơ thể y, thưởng thức mùi hương thoang thoảng từ da thịt y, ngón tay run rẩy chạm vào lỗ lồn hồng phấn non nớt, cảm nhận sự co rúm e lệ của nó dù y vẫn đang chìm trong giấc mộng.
Nhưng chưa một lần nào hắn thực sự chiếm hữu y. Giờ đây, khi đóa hoa mỏng manh ấy đang run rẩy phô bày trước mắt, dục vọng trong hắn dâng trào mãnh liệt, hắn muốn ngay lập tức lao vào cắn xé, muốn dùng cây gậy đã căng cứng đến đau nhức của mình chịch nát lỗ lồn ấy, muốn nghe y khóc lóc van xin dưới thân mình.
Thế nhưng hắn vẫn cố nhịn.
Hắn lùi lại một bước, giọng nói đã khàn đặc vì kiềm chế dục vọng:
"Lên giường nằm đi. Tự tay banh rộng chân ra."
Trường An tuyệt vọng, hai tay vô lực bám chặt vào thành giường, nước mắt không ngừng lăn dài trên gò má tái nhợt. Y run rẩy bò lên giường, chầm chậm nằm ngửa ra, đôi chân gầy guộc run lẩy bẩy từ từ kéo rộng hai bên, để lộ hoàn toàn nơi tư mật nhất của mình.
Tiếng khóc nghẹn ngào đứt quãng của y dần bị lấn át bởi hơi thở ngày càng nặng nề của Hoàng Tuyên.
Hoàng Tuyên bước đến bên giường, bàn tay thon dài thô bạo nắm lấy chân y, mạnh mẽ banh rộng ra hơn nữa. Đôi mắt hắn nheo lại, chăm chú nhìn vào nơi non nớt hồng hào đang không ngừng co thắt vì sợ hãi và xấu hổ kia. Vẻ mặt vốn lạnh lùng giờ đây chỉ còn lại sự si mê điên cuồng không thể che giấu.
Hắn chậm rãi cúi thấp người, khuôn mặt tuấn mỹ áp sát háng y. Đầu lưỡi nóng bỏng thè ra, chen vào giữa hai mép thịt hồng hào, bắt đầu ra sức bú mút lỗ nhỏ xinh đẹp ấy.
Trường An run rẩy dữ dội, toàn thân như bị điện giật. Hai tay y vì quá run mà không còn sức nữa, hai chân vô lực buông thõng xuống như đang ôm lấy đầu Hoàng Tuyên. Từ cổ họng y bật ra những tiếng rên rỉ yếu ớt:
" Xin ngài... dừng lại... em van ngài..."
Nghe tiếng rên rỉ dâm đãng của Trường An, Hoàng Tuyên không những không dừng lại mà càng thêm hung hăng. Lưỡi hắn quấn quýt, bú mút mạnh hơn, đầu lưỡi linh hoạt đâm sâu vào bên trong, liếm mút từng ngóc ngách khiến Trường An cong người lên vì khoái lạc không thể kiểm soát.
Đôi mắt đầy dục vọng của hắn ngước lên chăm chú nhìn vào gương mặt đang ửng hồng vì kích thích của Trường An, đôi môi xinh đẹp của y không ngừng hé mở phát ra những âm thanh dâm đãng mà chính y cũng không nhận ra.
Trường An hai tay siết chặt lấy tấm nệm gấm đỏ thẫm. Đôi chân y vô thức quấn chặt lấy đầu Hoàng Tuyên, như muốn đẩy ra lại giống như muốn kéo vào gần hơn. Ngay cả dương vật nhỏ nhắn phía trước cũng không nhịn được mà cương cứng, đầu khấc đỏ au tiết ra những giọt dịch dâm trong suốt.
Sau một lúc lâu bị khoái cảm hành hạ, Trường An rốt cuộc không nhịn được nữa, y hét lên một tiếng đầy thỏa mãn. Dâm thủy từ lỗ nhỏ tuôn ra ào ạt, tinh dịch từ dương vật phía trước cũng run rẩy bắn ra những dòng tinh dịch loãng.
Y vô lực tựa lưng vào đầu giường, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đôi mắt phủ một tầng sương nước mỏng nhìn vào khoảng không vô định.
Hoàng Tuyên chậm rãi ngẩng đầu lên, khuôn mặt tuấn mỹ giờ đây lấp lánh nước dâm của Trường An. Hắn tham lam liếm sạch từng giọt dịch thể còn sót lại trên khóe miệng, ánh mắt cháy bỏng si mê nhìn y. Hắn khẽ cười khàn.
" Chỉ mới bắt đầu mà đã như vậy rồi sao"
______________________________
Cả nhà cho mình xin 1 vote nhé ạ❤️
Bình luận