Chap 10: 10
Những ngày tiếp theo đối với Trường An chẳng khác nào một cơn ác mộng kéo dài vô tận. Cậu bị giam lỏng hoàn toàn trong phủ, bốn bức tường cao sừng sững như một nhà tù vô hình tách biệt cậu với thế giới bên ngoài. Chỉ khi Hoàng Tuyên có mặt cậu mới được phép bước ra khỏi phủ để hít thở.
Dù bận rộn với việc chuẩn bị hội săn khiến hắn không có thời gian để làm cậu, nhưng mỗi đêm trở về, Hoàng Tuyên vẫn không để cậu được yên. Hắn sẽ đè cậu xuống giường, dùng đôi bàn tay thô ráp sờ soạng khắp cơ thể cậu, si mê mút hôn tứng thớ thịt trên người cậu. Những lúc như vậy, Trường An chỉ biết cắn chặt răng chịu đựng, cậu cảm thấy rất mệt mỏi và kiệt sức dưới sự chiếm hữu bệnh hoạn ấy của hắn.
Chẳng mấy chốc, ngày hội săn bắn hàng năm cũng đã đến.
Trước cổng cung, không khí hôm nay náo nhiệt khác hẳn ngày thường. Hoàng thượng, các hoàng tử cùng quần thần đều tụ họp đông đủ để đi săn. Từ xa, Trường An lập tức nhận ra Hoàng Lâm giữa biển người mênh mông.
Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau. Hoàng Lâm khẽ mỉm cười với cậu. Trường An vô thức hé môi định đáp lại, nhưng còn chưa kịp nở nụ cười với hắn thì cậu đã bị một lực đạo mạnh mẽ túm chặt, thô bạo lôi cậu vào trong xe ngựa.
Trong xe, Hoàng Tuyên thô bạo kéo cậu vào lòng mình, bàn tay hắn siết chặt cằm cậu, ép cậu phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi mắt đang bùng cháy lửa giận của hắn. Giọng hắn lạnh đến thấu xương, thì thầm sát bên tai cậu:
"Từ nay về sau không được cười với hắn. Ngay cả một cái nhìn cũng không được phép. Em nghe rõ chưa?"
Lực tay hắn mạnh đến mức Trường An cảm giác như xương hàm mình sắp vỡ vụn. Đau đớn khiến nước mắt cậu trào ra, cậu chỉ có thể run rẩy gật đầu, giọng nghẹn ngào:
"Em... em biết rồi... em hứa sẽ không làm thế nữa..."
Nhận được lời cam kết, ngọn lửa điên cuồng trong mắt Hoàng Tuyên mới từ từ dịu lại. Đôi tay vừa bóp chặt cậu giờ trở nên nhu mì, nhẹ nhàng vuốt ve làn da cậu như đang nâng niu báu vật quý giá. Hắn vùi đầu vào hõm cổ y, hít sâu một hơi rồi thì thầm:
"Ngoan lắm, An nhi. Chỉ cần em nghe lời, ta sẽ đối xử thật tốt với em."
Trường An chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi im trong vòng tay hắn, lòng tràn đầy chua xót và tuyệt vọng.
Tiếng bánh xe lộc cộc lăn đều trên mặt đường, đoàn xe dần rời xa kinh thành tiến về bãi săn.
Khi đến nơi, Trường An như một con búp bê đứt dây, cậu ngoan ngoãn theo sát sau lưng Hoàng Tuyên, không dám rời nửa bước. Cậu cảm nhận được ánh nhìn nóng rực như muốn thiêu cháy mình của Hoàng Lâm, nhưng cậu không dám quay đầu nhìn lại, cậu nắm chặt vạt áo của Hoàng Tuyên, thu mình lại như muốn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người.
Cách đó không xa, Hoàng Lâm đang đứng giữa đám quân lính, đôi bàn tay hắn siết chặt lấy cánh cung gỗ đến mức phát ra tiếng "rắc" khô khốc. Ánh mắt hắn âm u, đỏ ngầu dục vọng và sự phẫn nộ khi nhìn thấy dáng vẻ phục tùng sợ sệt của Trường An bên cạnh anh trai mình. Hắn nhìn chằm chằm vào cái dáng vẻ run rẩy ấy, thầm nghĩ phải cướp lấy cậu, phải bẻ gãy đôi chân kia để cậu không thể đi theo kẻ khác, phải chịch nát cái lỗ nhỏ dâm đãng kia để cậu chỉ biết rên rỉ kêu tên của hắn.
Hoàng Tuyên nhận ra sự chú ý của em trai mình. Hắn không những không tức giận mà còn cảm thấy sảng khoái tột độ khi khiêu khích được đối phương. Hắn bất ngờ vòng tay qua eo Trường An, bàn tay thô bạo miết mạnh vào phần hông nhạy cảm khiến cậu khẽ run rẩy.
Hoàng Lâm không chịu nổi nữa, hắn nghiến răng, ánh mắt u ám dán chặt vào bàn tay đang đặt trên eo Trường An. Rồi đột ngột quay sang thuộc hạ, giọng nói lạnh đến thấu xương:
"Chuẩn bị ngựa. Hôm nay ta phải săn được 'con mồi' ngon nhất."
Hắn không nói là thú rừng, ánh mắt hắn liếc qua Trường An với sự thèm khát và điên rồ.
______________________________
Cả nhà cho mình xin 1 vote nhé ạ❤️
Bình luận