Chap 72: Ngoại Truyện 1: Bánh Ngọt Nhỏ - Chuyện Dưỡng Bệnh Thường Ngày
Trên bàn của Thẩm Diêm Tu có một cuốn lịch, khi anh dùng bút đỏ khoanh đến lần thứ 180, cũng là lúc Lục Kỳ Miên đã làm phẫu thuật cấy ghép tủy được nửa năm.
Tiếng ve ngoài cửa sổ kêu râm ran, tỉnh H chính thức bước vào mùa hè.
Nửa năm nay, sự chăm sóc của Thẩm Diêm Tu dành cho cậu không một ngày nào lơ là.
Phần lớn công việc Thẩm Diêm Tu đều xử lý ở nhà, chỉ khi nào thật sự không còn cách nào khác mới đến công ty một chuyến.
Dù trong nhà có bác sĩ tại gia, thậm chí còn có một căn phòng chuyên dụng toàn là thiết bị y tế, Thẩm Diêm Tu vẫn không yên tâm.
Chỉ cần là chuyện liên quan đến Lục Kỳ Miên, anh đều phải tự mình xem qua một lượt mới được.
Quần áo của Lục Kỳ Miên, sau khi bảo mẫu giặt sạch, Thẩm Diêm Tu còn phải tự mình khử trùng lại lần nữa.
Đồ ăn của Lục Kỳ Miên, nguyên liệu được lựa chọn kỹ càng không nói, hầu như đều do Thẩm Diêm Tu tự tay làm.
Khi đến bệnh viện tái khám, đôi khi chính Lục Kỳ Miên cũng không nhớ rõ, nhưng Thẩm Diêm Tu có thể thuật lại toàn bộ những thay đổi chỉ số của cậu trong ba ngày gần nhất cho bác sĩ một cách chính xác không sai sót.
Thời đi học, Thẩm Diêm Tu là con mọt sách.
Khi đi làm, Thẩm Diêm Tu là người cuồng công việc.
Nhưng tất cả những điều này đều thay đổi kể từ khi Lục Kỳ Miên lâm bệnh.
Bây giờ tất cả mọi chuyện đều không quan trọng bằng Lục Kỳ Miên.
Có những lúc Lâm Ung Đình đang gọi điện thoại cho anh, nói được nửa chừng, Thẩm Diêm Tu sẽ đột nhiên thốt ra một câu, "Ba, lát nữa con liên lạc lại với ba, đến giờ rồi, con phải đi nấu cơm cho Lục Kỳ Miên."
Lâm Ung Đình: "......"
Có những lúc đang họp dở, Thẩm Diêm Tu sẽ đột nhiên nhớ ra, không biết Lục Kỳ Miên đang ngủ trưa trong phòng ngủ có đắp chăn cẩn thận không, sau đó đột ngột rời khỏi phòng làm việc, về phòng ngủ xem một cái.
Lúc này mới chỉ cách lúc Lục Kỳ Miên rời khỏi tầm mắt nửa giờ, tư thế ngủ của Lục Kỳ Miên còn chưa thay đổi.
Vậy mà Thẩm Diêm Tu vẫn dùng khăn ướt khử trùng lau tay, không yên tâm mà sờ trán cậu, xem cậu có bị sốt không.
Sau một hồi thao tác rồi quay lại phòng làm việc, cấp dưới đang báo cáo công việc mãi không thấy anh hồi âm, còn tưởng mình làm sai ở đâu, sợ đến không dám thở mạnh.
Mãi đến khi Thẩm Diêm Tu trở về, ho nhẹ một tiếng nói: "Vừa rồi có chút việc, cậu nói lại lần nữa đi."
Cấp dưới vốn đã nghĩ sẵn đến việc mình bị sa thải: "......"
Anh chăm sóc Lục Kỳ Miên rất tận tâm, quản lý Lục Kỳ Miên cũng vô cùng nghiêm ngặt.
Bởi vì cứ ở nhà mãi, khi tình trạng sức khỏe cho phép, Lục Kỳ Miên bắt đầu vẽ tranh tiếp.
Thỉnh thoảng nhận một vài bản vẽ, thường thì trước khi nhận bản thảo sẽ thương lượng trước với người ta, thường một bức tranh sẽ giao trong 10 ngày.
Bình luận