Chap 71: Đoàn Viên (END)
Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay tỉnh H, đang là giữa mùa đông giá lạnh, tuyết đọng bên đường băng sân bay, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo trong gió buốt.
Lục Kỳ Miên ngồi trên xe lăn, được Thẩm Diêm Tu cẩn thận từng li từng tí đẩy qua cầu dẫn máy bay, trên người cậu quấn một chiếc áo phao màu trắng dày cộm, giống như cục bánh nếp được chăm sóc tỉ mỉ.
Nửa khuôn mặt của cậu đều vùi trong chiếc khăn choàng len cashmere dày, đôi mắt lộ ra trong veo xinh đẹp, giống như em bé tò mò đang ngắm nhìn mọi thứ xung quanh.
Thẩm Diêm Tu hơi cúi người, dịu dàng hỏi: "Có đói không?"
Để ngăn ngừa nhiễm trùng, trong suốt mười hai tiếng bay, Lục Kỳ Miên không hề ăn uống, ngay cả khẩu trang cũng chưa từng tháo ra.
Thẩm Diêm Tu vô cùng cẩn thận, toàn bộ quá trình đều căng thẳng cao độ, không chỉ không chợp mắt, mà còn thức cùng Lục Kỳ Miên.
Vì lo lắng, cứ cách ba tiếng anh sẽ đo nhiệt độ cho Lục Kỳ Miên một lần, đồng thời hỏi cậu có cảm thấy khó chịu gì không.
Lục Kỳ Miên nghe ra sự lo lắng của anh, vội vàng nói: "Không đói."
Thẩm Diêm Tu đưa tay sửa lại mũ cho cậu, hỏi thêm: "Có lạnh không?"
Dưới lớp khẩu trang và khăn choàng truyền đến giọng nói ồm ồm của Lục Kỳ Miên, "Không lạnh."
Trạng thái này của Thẩm Diêm Tu khiến cậu lo lắng, Lục Kỳ Miên an ủi anh, "Thẩm Diêm Tu, anh đừng quá căng thẳng, em không có bất kỳ khó chịu nào cả."
Dù cậu đã nói vậy, nhưng Thẩm Diêm Tu vẫn lo lắng.
Việc đầu tiên sau khi hạ cánh, không phải là đưa Lục Kỳ Miên về nhà mới, mà là đi thẳng đến bệnh viện.
Trước khi về nước, cậu vừa mới làm kiểm tra.
Việc đầu tiên sau khi về nước, lại là đến bệnh viện làm kiểm tra.
Ánh đèn của bệnh viện trắng bệch chói mắt, Lục Kỳ Miên ngồi trên giường khám bệnh, cách cậu mấy mét là Thẩm Diêm Tu và anh họ của anh, Đàm Tùng Nguyên.
Họ đang trao đổi với chuyên gia huyết học của bệnh viện, những thuật ngữ y học khó hiểu bay vào tai, nghe đến mức khiến ngón tay Lục Kỳ Miên bất giác siết chặt vạt áo.
Mãi cho đến khi bác sĩ gập báo cáo kiểm tra, nói rằng: "Các chỉ số hồi phục rất tốt."
"Vẫn cần chú ý ăn uống, trong dịp Tết tránh đến những nơi đông người, tụ tập gia đình cũng không nên quá bốn người."
Khí tức căng thẳng trong lồng ngực Thẩm Diêm Tu và Lục Kỳ Miên mới từ từ giãn ra.
Ban đầu, anh muốn sắp xếp cho Lục Kỳ Miên ở bệnh viện vài ngày, đảm bảo mọi thứ an toàn tuyệt đối mới đón người về.
Nhưng Lục Kỳ Miên mang theo vài phần bướng bỉnh, phản đối nói: "Đã đón Giáng Sinh ở bệnh viện rồi, em không muốn đón Tết trong bệnh viện đâu!"
Thẩm Diêm Tu nghe xong, vẻ mặt chuyên chú, dường như không nghe lọt lời cậu nói, chỉ đang suy nghĩ một cách nghiêm túc.
Bệnh nhân đều bài xích việc vào bệnh viện, đặc biệt là những bệnh nhân từng mắc bệnh hiểm nghèo như Lục Kỳ Miên.
Bình luận