Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 7: Sống Chung

Lời nói của Thẩm Diêm Tu như một vũ khí sắc nhọn đâm vào tim Lục Kỳ Miên.

Có lẽ không ngờ Thẩm Diêm Tu sẽ nói những lời như vậy, Lục Kỳ Miên sững sờ trong giây lát, dây thanh quản dường như bị bóp chặt, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói: "Tôi chưa từng hẹn hò với người khác..."

Cảm xúc trong mắt Thẩm Diêm Tu dường như đã thay đổi, nhưng rất nhanh đã biến mất.

Lục Kỳ Miên sợ anh không tin mình, vốn đang buồn ngủ đến mức mắt sắp không mở ra nổi, nghe thấy lời này như được tiêm một liều adrenaline, quỳ ngồi trước mặt Thẩm Diêm Tu, "Thật đấy!"

Cậu vừa tắm nước nóng xong, gò má và sắc môi nhuốm một màu hồng nhạt bởi hơi nước, dưới hàng mi cong vút và ẩm ướt là đôi mắt mà Thẩm Diêm Tu sẽ không bao giờ quên.

Ở khoảng cách gần trong gang tấc, Thẩm Diêm Tu thậm chí còn cảm nhận được hơi thở của cậu, phả tới, những cảm xúc phức tạp và bị kìm nén, sau nhiều năm nhẫn nhịn, cuối cùng cũng bùng nổ.

"Lục Kỳ Miên." Thẩm Diêm Tu đột nhiên giơ tay, những đốt ngón tay rắn rỏi nắm lấy cằm cậu, động tác nhanh nhẹn, lực đạo cũng có hơi mạnh.

Lục Kỳ Miên lập tức bị kéo lại gần anh, vừa rồi đã rất gần, bây giờ đến cả nốt ruồi cực nhỏ gần thái dương của Thẩm Diêm Tu cũng có thể nhìn thấy rõ ràng.

Thẩm Diêm Tu cũng đã tắm, mùi sữa tắm trên người anh giống hệt của Lục Kỳ Miên.

Dưới cùng một mái nhà, trên cùng một chiếc giường, những thứ Lục Kỳ Miên mặc, những thứ Lục Kỳ Miên dùng, đều là đồ của Thẩm Diêm Tu, dường như bị một tấm lưới mang tên Thẩm Diêm Tu quấn lấy.

Yết hầu của Lục Kỳ Miên trượt lên xuống, không dám đối diện với anh nữa, chớp chớp mắt, cậu vừa cúi đầu, ánh mắt liền rơi trên môi của Thẩm Diêm Tu, tim đập càng như trống đánh.

Lục Kỳ Miên là một kẻ nhát gan, nhưng sau khi sinh mệnh bước vào giai đoạn đếm ngược, lãng phí một phút là mất đi một phút.

Trong suốt 6 năm ở nước ngoài, cậu giấu nỗi nhớ vào cuộc sống nhạt nhẽo và mệt mỏi, cậu ngày này qua ngày khác nhẫn nhịn, giả vờ quên đi, giả vờ không quan tâm đến con người Thẩm Diêm Tu.

Nhưng trái tim không thể lừa dối chính mình.

Nỗi nhớ của cậu dành cho Thẩm Diêm Tu chưa bao giờ ngắt quãng, từng chút từng chút tích lũy cho đến nay, vào lúc này càng như cơn lũ vỡ đê, ào ạt ập đến.

Lực Thẩm Diêm Tu nắm cằm cậu rất mạnh, nhưng Lục Kỳ Miên lại như như không cảm thấy đau.

Nỗi đau khi hóa trị, vượt xa hiện tại gấp ngàn vạn lần.

Cậu như đã hạ quyết tâm nào đó, sau khi chớp mắt một lần nữa nhìn vào đôi mắt sâu thẳm khó dò của Thẩm Diêm Tu.

"Thẩm Diêm Tu."

Lục Kỳ Miên dũng cảm, đột nhiên cất lời, "Giữa chúng ta đã lãng phí quá nhiều thời gian."

Thẩm Diêm Tu không hiểu Lục Kỳ Miên đột nhiên nói lời này là có ý gì, anh cũng không kịp nghĩ, vì giây tiếp theo, Lục Kỳ Miên đã nghiêng người tới, chủ động hôn lên môi mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...