Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 69: Đào Thải Sau Phẫu Thuật

Những bước chân của Giáng Sinh ngày càng đến gần, ngoài cửa sổ những bông tuyết rơi lả tả, đọng lại trên mặt kính thành những đóa hoa băng lấp lánh.

Lục Kỳ Miên ngồi bên cửa sổ, xuất thần nhìn khung cảnh tuyết rơi bên ngoài.

Gò má trắng bệch của cậu ở trong căn phòng đầy hơi ấm, cuối cùng cũng ửng lên một chút huyết sắc, nhưng dáng người vẫn mỏng manh, giống như tờ giấy có thể bị gió thổi bay đi bất cứ lúc nào.

Cậu đã xuất viện được nửa tháng, trong khoảng thời gian này, ngoài việc đến bệnh viện tái khám, những nơi từng đến cũng chỉ là sân nhỏ trước cửa nhà.

Mỗi lần ra ngoài, Thẩm Diêm Tu đều sẽ trang bị cho cậu từ đầu đến chân, bọc cậu thành người tuyết béo tròn.

Thế nhưng dù vậy, Thẩm Diêm Tu vẫn lo lắng cậu sẽ bị cảm lạnh sinh bệnh.

Anh ở bên cạnh, còn bấm giờ, không cho phép thêm một phút nào, thúc giục Lục Kỳ Miên quay về.

Cuộc sống của cậu đã bị Thẩm Diêm Tu xây thành cái lồng vô trùng.

Thẩm Diêm Tu không cho phép Lục Kỳ Miên ra ngoài, ngoài bác sĩ tại gia, những người giúp việc khác được thuê, Lục Kỳ Miên thậm chí còn không biết mặt mũi họ ra sao.

Hầu hết thời gian, Lục Kỳ Miên đều bị anh yêu cầu ở trong phòng.

Mỗi ngày đều có bác sĩ tại gia làm một số kiểm tra cho cậu.

Vệ sinh trong nhà mỗi ngày đều được dọn dẹp và khử trùng cẩn thận.

Quần áo cậu mặc, là do Thẩm Diêm Tu tự tay khử trùng.

Đồ cậu ăn, là bữa ăn vô trùng do Thẩm Diêm Tu tự tay làm.

Thịt tỏa ra "mùi lạ", các loại rau củ xay và hoa quả nghiền, Lục Kỳ Miên đã chán ghét đến mức, nhìn thấy là tối sầm hai mắt.

Nhưng không thể chịu được vì đây là do Thẩm Diêm Tu tự tay làm.

Mỗi khi cậu đẩy bát đĩa ra, nói không muốn ăn, Thẩm Diêm Tu sẽ trưng ra bộ dạng thất vọng đau khổ, khóe môi mím thành một đường cong buồn bã, "Anh quả thực làm không được ngon lắm, em không muốn ăn thì thôi vậy."

Chiêu này thử lần nào cũng hiệu quả, Lục Kỳ Miên không thể chịu nổi một chút nào.

Mãi sau mới nhận ra đây là một cái bẫy, nhưng lần sau khi đối mặt với tình huống này, vẫn thua trước đôi mắt ngập tràn ánh sao của Thẩm Diêm Tu.

Con người dường như càng không có được thứ gì, sẽ càng khao khát thứ đó.

Không biết là do mấy tháng nay bị kìm nén quá mức, hay là do cậu quá muốn được ra ngoài như một người bình thường, Lục Kỳ Miên ngày thường rất thích ở nhà, bây giờ lại khao khát được ra ngoài, khao khát đến đau nhói cả lồng ngực.

Thẩm Diêm Tu tất nhiên không cho phép, ngay cả việc đi dạo trong công viên cũng không được.

Lục Kỳ Miên mỗi ngày ở nhà ngoài ăn và ngủ, cũng chỉ có thể xem phim.

Hơn nữa khi xem phim, Thẩm Diêm Tu còn giữ khoảng cách hai mét với cậu, phần lớn sự chú ý đều đặt trên người Lục Kỳ Miên, thời gian còn lại, lúc thì liếc nhìn màn hình một cái, lúc thì cúi đầu xử lý công việc...

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...