Chap 61: Thư Hồi Đáp Của Thẩm Diêm Tu
Sau khi các chỉ số cơ thể ổn định tăng lên, Lục Kỳ Miên cuối cùng cũng có thể ngủ được lâu hơn một chút.
Nhưng chất lượng giấc ngủ của cậu rất kém, những giấc ngủ đó luôn nông và đứt quãng, như những đám bèo trên mặt nước vẩn đục.
Đôi khi chỉ là một giấc ngủ ngắn vào buổi chiều, vậy mà cũng sẽ rơi vào vực sâu của những giấc mơ kỳ quái.
Có lẽ trong tiềm thức cậu luôn có sự được mất đối với hạnh phúc, những nỗi bất an bị đè nén đó luôn được phóng đại vô hạn trong giấc mơ.
Cậu vậy mà mơ thấy những ngày đầu mới về nước, ở trong nhà của Thẩm Diêm Tu...
Chỉ là Thẩm Diêm Tu trong mơ dường như đã sớm biết được bệnh tình của mình, nhưng anh lại từ trên cao nhìn xuống mình, trong mắt cuộn trào sự chán ghét không hề che giấu, "Lục Kỳ Miên, mấy năm không gặp, tôi tưởng cậu đã chết ở nước ngoài rồi."
Lục Kỳ Miên gần như bị dọa tỉnh, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng bộ đồ bệnh nhân.
Động tác của cậu lập tức bị Thẩm Diêm Tu ở đầu bên kia video bắt được, Thẩm Diêm Tu đối phương gần như là lập tức bật dậy khỏi ghế, "Sao vậy? Cơ thể không khỏe sao?!"
Thẩm Diêm Tu vốn đang ở trong văn phòng bác sĩ, đang thảo luận về bệnh tình của Lục Kỳ Miên, cũng như việc điều trị tiếp theo.
Vừa liếc nhìn màn hình, đã thấy Lục Kỳ Miên tỉnh dậy, sắc mặt rất kém, theo phản xạ ôm lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội, đầu ngón tay bấm sâu vào lớp vải mỏng.
Lúc Thẩm Diêm Tu đẩy ghế ra lao vào, bác sĩ cũng ra hiệu cho y tá vào phòng vô trùng kiểm tra.
Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên trong hành lang, Lục Kỳ Miên hơi chậm chạp lắc đầu, "Em không sao... vừa mới gặp ác mộng thôi."
Thẩm Diêm Tu không tin lời nói của cậu, anh chỉ tin bác sĩ và y tá, cho đến khi y tá vào kiểm tra nói rằng dữ liệu trên máy theo dõi của Lục Kỳ Miên vẫn bình thường, bờ vai căng cứng của Thẩm Diêm Tu mới hơi thả lỏng.
Anh đứng ngoài tường kính, dịu dàng hỏi: "Mơ thấy gì vậy?"
Có lẽ là quá mệt, có lẽ là thuốc khiến cậu không kịp suy nghĩ, phản ứng chậm chạp... hoặc có lẽ là câu nói đó của Thẩm Diêm Tu quả thực khiến cậu như nghẹn ở cổ họng.
Lục Kỳ Miên thành thật trả lời, "Mơ thấy ở đám cưới của Trâu Thành Nghị, anh nói với em, mấy năm không gặp, tưởng em đã chết ở nước ngoài rồi."
Tinh thần cậu không tốt, trước khi buột miệng nói ra, cũng không nghĩ kỹ câu nói này sẽ gây ra phản ứng nghiêm trọng như vậy cho Thẩm Diêm Tu.
Lời vừa dứt, cậu đã hối hận.
Thẩm Diêm Tu vừa mới chạy về bên ngoài phòng vô trùng, nghe xong cả người đều sững sờ.
Như một tia sét đánh giữa trời quang, chính xác rơi xuống người anh.
Thẩm Diêm Tu gần như sắp tan nát tại chỗ, biểu cảm càng giống như bị người ta đâm một nhát vào ngực.
Bình luận