Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 5: Đồ Chơi

Cho đến khi ngồi lên chiếc xe rộng rãi và sang trọng của Thẩm Diêm Tu, Lục Kỳ Miên vẫn không thể nghĩ thông.

Tại sao Thẩm Diêm Tu lại đồng ý đưa mình đến bệnh viện?

Ghế sau của chiếc Maybach rộng rãi thoải mái, mùi hương thơm thoang thoảng vương vấn trong không gian kín.

Lục Kỳ Miên ngồi ngay bên cạnh Thẩm Diêm Tu, cậu cứng đờ người, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không dám thở mạnh một tiếng.

Bệnh viện gần nhất cách đây ba cây số, sau khi xịt thuốc giảm đau, mắt cá chân của Lục Kỳ Miên đã đỡ hơn nhiều, túi đá trong tay dần tan chảy, trên người Lục Kỳ Miên không có giấy ăn, cậu vụng về cẩn thận dùng cổ tay áo để lau.

Cậu không dám làm dính lên ghế da thật.

Sự hoảng loạn và xấu hổ khiến tai và cổ cậu đỏ bừng.

Tài xế đang lái xe ở phía trước, trong xe quá yên tĩnh.

Lục Kỳ Miên bất giác cắn vào đầu lưỡi, mùi máu tanh xộc lên cổ họng khiến cậu không kìm được mà ho sặc sụa.

Cậu vừa ho, Thẩm Diêm Tu đang cúi đầu xử lý công việc bên cạnh liền dừng động tác lại liếc cậu một cái, sau đó cất lời: "Lục Kỳ Miên, cậu không phải đã ra nước ngoài sống sung sướng sao."

"Tôi thấy bộ dạng này của cậu, không giống như sống rất tốt."

Bị anh dùng lời lẽ sỉ nhục cũng không sao, chuyện năm xưa vốn là Lục Kỳ Miên có lỗi với Thẩm Diêm Tu.

Nếu đối phương trút giận đủ rồi, chịu tha thứ cho Lục Kỳ Miên, đến ngày bệnh nặng qua đời, Lục Kỳ Miên cũng không còn gì hối tiếc.

Cậu ho không ngừng, không thể trả lời câu hỏi của Thẩm Diêm Tu.

Sau khi nghe cậu ho mấy tiếng, Thẩm Diêm Tu mới đưa cho cậu giấy ăn, thuận thế lấy đi túi đá trong tay cậu.

Một lúc lâu sau Lục Kỳ Miên mới đỡ hơn, cậu vo viên tờ giấy ăn nắm trong lòng bàn tay, mồ hôi lạnh thấm ướt lớp áo trong, mùi máu tanh cuộn trào trong cổ họng, buồn nôn đến mức muốn ói.

"Tôi biết anh là vì không tiện từ chối Trâu Thành Nghị, mới đồng ý đưa tôi đến bệnh viện, khụ khụ..."

Lục Kỳ Miên ho đến mức nói chuyện cũng có hơi khó khăn, đứt quãng nói: "Thật, thật ra không cần, không cần phiền phức như vậy, khụ khụ... ở ngã tư phía trước thả tôi xuống là được."

Trong ấn tượng của Thẩm Diêm Tu, Lục Kỳ Miên ngoài lần chia tay không báo trước ở sân bay, những lúc khác đều răm rắp nghe theo lời Thẩm Diêm Tu.

Xa cách 6 năm, từ lúc gặp mặt, Lục Kỳ Miên đã cố ý hay vô tình giữ khoảng cách với Thẩm Diêm Tu, đối với lời nói của anh cũng làm như không thấy.

Điều này khiến Thẩm Diêm Tu khó chịu vô cớ, "Tôi làm việc không giống cậu, có đầu mà không có cuối."

Anh lại nói lời có gai rồi.

Lục Kỳ Miên không hiểu nổi, giống như có một cục tức nghẹn ở trong lòng, nói một câu không đầu không đuôi: "Anh vốn dĩ không nên đồng ý."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...