Chap 15: 7 Năm Trước (1)
Tháng Tám, 7 năm trước, tiếng ve kêu inh ỏi khiến người ta phiền lòng.
Đàm Tinh Nguyệt đã kết thúc mối tình trước đó của bà, người đàn ông sau khi bị bắt quả tang tại trận liền hóa thẹn thành giận, thế là chẳng kiêng nể gì nữa.
Quay về chỉ thẳng vào mặt Đàm Tinh Nguyệt mà mắng bà chuyện bé xé ra to.
Sau đó cuộc chiến ngày càng leo thang, những lời nói ra cũng ngày càng khó nghe, mắng Đàm Tinh Nguyệt già cả xấu xí, thậm chí mắng bà là con điếm có tiền là có thể cưỡi...
Mỗi một chữ đều chà đạp lên lòng tự trọng ít ỏi của bà.
Lục Kỳ Miên đeo họa cụ, vừa từ lớp học thêm về, vừa đi đến dưới lầu "nhà", từ xa đã thấy trước mặt Đàm Tinh Nguyệt bày ra 2, 3 cái vali, và cả 2 túi đựng đồ lớn, cô đơn ngồi bên bồn hoa hút thuốc.
Lớp trang điểm trên mặt bà đã trôi từ lâu, son môi lem ra cằm, trên đầu ngón tay có chút vết máu, điếu thuốc đang kẹp đã cháy đến tận đầu lọc.
Trên khuôn mặt non nớt của Lục Kỳ Miên không có quá nhiều sự kinh ngạc, cậu im lặng lấy một tờ giấy ăn từ trong cặp ra, đi đến trước mặt Đàm Tinh Nguyệt đưa cho bà.
Đàm Tinh Nguyệt nhận lấy giấy ăn lau lau, lúc tâm trạng bà không tốt, chỉ có một mình Lục Kỳ Miên để bà trút giận.
Bà ta dụi mạnh đầu thuốc lá xuống gạch men của bồn hoa, kéo lấy cánh tay Lục Kỳ Miên, "Thằng chó đẻ, mấy giờ rồi mới về?!"
Lục Kỳ Miên biết bà đã chia tay, lúc này tâm trạng rất tệ, cậu mím môi nén đau, không lên tiếng.
Cũng không phản bác, là vì Đàm Tinh Nguyệt đã rất lâu không cho cậu tiền, Lục Kỳ Miên ngay cả tiền đi xe buýt cũng không có, chỉ có thể đi bộ về sau khi tan học.
Tiếng chửi rủa của bà kéo dài mấy phút, khiến người qua lại trong khu nhà thường xuyên liếc nhìn, bà cuối cùng cũng mệt.
Dùng mũi giày cao gót đá vào túi đựng đồ bên cạnh, "Cầm đồ đi!"
"Đi đâu?"
"Thành phố H, tỉnh H." Bà sửa lại mái tóc rối, mỉa mai nói: "Thằng chó, thật sự nghĩ bà đây không có nó là không được, bà đây không thiếu người yêu."
Lục Kỳ Miên nắm chặt túi họa cụ vẫn im lặng.
Không phải cậu chưa từng khuyên Đàm Tinh Nguyệt dựa vào bản thân, tìm một công việc ổn định, nhưng Đàm Tinh Nguyệt không nghe.
Lúc còn trẻ bà đã xinh đẹp khí chất hơn người, dù đã có tuổi, nền tảng ngũ quan vẫn còn đó, cộng tjee, còn biết ăn diện hơn người cùng tuổi, đàn ông theo đuổi bà quả thực không ít, chịu cho bà chút tiền, nói vài câu ngọt ngào, Đàm Tinh Nguyệt liền tin.
"Vậy việc học của con thì sao?" Lục Kỳ Miên đã học lớp 12, trường hiện tại đã khai giảng.
Cậu khó khăn lắm mới thích nghi được môi trường, mắt thấy chưa đầy 1 năm nữa là thi đại học, cậu không muốn đi.
Nhưng Đàm Tinh Nguyệt không quan tâm, "Chuyển trường chứ sao, có phải chưa từng chuyển đâu."
Bà nói chuyện cực kỳ khó nghe, "Chẳng lẽ mày muốn ở lại đây làm con trai hờ cho người ta à?"
Bình luận