Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 76: *. Ngoại truyện

Bồng Lai hoàn toàn biến mất trên Biển Thông Thiên, nó trở thành lồng giam vĩnh cửu, người bên trong không thể ra ngoài, người bên ngoài không thể vào trong.

Đây là kết quả của Tống Quy Trần.

Hắn sẽ canh giữ trên hòn đảo này vĩnh viễn, trông coi lằn ranh ấy, từ đây giao tộc không thể lên bờ, loài người không thể đặt chân xuống đáy biển.

Hắn sẽ dùng sứ mệnh này để chuộc lỗi cho tất cả nghiệp nghiệt của mình.

.

Sau khi nhảy xuống từ bức tường xương trắng và nhào vào lòng Lâu Quan Tuyết, Hạ Thanh đã mơ một giấc mộng rất dài.

Trong mộng không có ân oán, giữa cậu và Lâu Quan Tuyết chưa có hận yêu.

Đảo Bồng Lai bốn mùa như xuân, tiếng sóng vỗ bên tai không phân rõ đêm ngày.

Cậu và Vệ Lưu Quang đi do thám kiêm phá hoại nhà hàng xóm, bị Tuyền Già đến tận cửa tố cáo với sư phụ bọn cậu.

Hay tin, sư phụ giận vểnh cả râu, xả cho bọn họ một trận, rồi không thèm nể nang tình nghĩa thầy trò mà quẳng luôn bọn họ cho Tuyền Già.

Tuyền Già cúi người, hài lòng nhìn vẻ mặt bực bội của hai đứa nhóc. Đoạn nàng cười tủm tỉm, phủi phủi tay: "Hai cậu bạn nhỏ, gan lớn phết đấy. Các em đánh sập mảng lớn san hô trước Thần cung nên giờ đang thiếu một chân quét rác, hai em xuống dọn luôn đi."

Hạ Thanh: "..."

Vệ Lưu Quang: "..."

Vệ Lưu Quang rưng rưng nhìn cậu: "Tiểu sư đệ. Dạo này sư huynh bị nội thương, không thể nhúc nhích. Chắc hẳn đệ cũng biết cái gì gọi là tôn sư trọng đạo chứ đúng không?"

Hạ Thanh ngoài cười trong không cười: "Dạo này khỉ ho nào cũng có thể tự xưng là sư huynh. Huynh nói có đúng không hả Vệ sư huynh."

Trong mộng cậu cũng có thể cảm nhận được cảm giác phiền lòng ấy.

Bọn họ quen tác oai tác quái ở Bồng Lai, nay tự dưng bị tống đi quét rác nên dĩ nhiên không an phận được rồi. Nhưng Tuyền Già đốc thúc bọn họ như quỷ ám, sợ nàng lại đi tố cáo, họ chỉ đành nhắm mắt nhẫn nhịn.

Sau khi quét dọn sạch sẽ nguồn Vong Phản, Tuyền Già bỗng xếp cho cậu một nhiệm vụ mới: đi chép sách.

Lần đầu bước vào Thần điện, Hạ Thanh bị khung cảnh xa hoa lộng lẫy bên trong làm cho choáng ngợp. Không so sánh thì không có đau thương, chứ so ra Bồng Lai chẳng khác nào một vùng lụi bại!

Cũng may từ nhỏ cậu đã quen ở một mình, một mình chép sách cũng thấy rất vui.

Một ngày nọ, Hạ Thanh chép sách mỏi tay và ngủ mất, khi tỉnh lại, cậu phát hiện bên cạnh mình có một người.

Một thiếu niên tóc trắng như tuyết, cặp mắt xanh băng nhìn cậu với vẻ đầy tò mò và hứng thú, cậu ta có giọng nói êm tai như đá ngọc cọ lên nhau: "Thì ra là ngươi, sao ngươi lại ở nơi này?"

Hạ Thanh giật bắn mình, mãi mới lắp bắp trả lời: "Ta bị Tuyền Già mang tới."

Thiếu niên tóc trắng: "Là vậy sao."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...