Chap 74: *. Bức tường xương trắng
Từ rất lâu trước kia Hạ Thanh đã nghĩ, bức tường trên Biển Thông Thiên trông như thế nào.
"Chuyện vặt Châu Đông" nói "tường" là do Đại tế tư dựng lên để phòng ngừa giao nhân chạy trốn. Khi ấy cậu cho rằng bức tường này xây bằng gạch đá, dựng bên bờ biển như cổng thành, mà chưa từng tưởng tượng... nó lại được tạo nên từ xương trắng chất chồng thành một bức tường đứng dọc trên biển.
Xương cốt trên phần mộ sinh tử tích tụ hàng vạn năm đã trỗi dậy mạnh mẽ theo sau sự sụp đổ của Thần cung, trở thành lạch trời lạnh lẽo và chặt chẽ nhất trên Biển Thông Thiên. Nó vừa là rãnh trời, vừa là sự trừng phạt của trời.
Bức tường này dài vô tận, nhưng lại không dày, chỉ là vô vàn mảnh xương trắng rời rạc. Xương giao nhân trắng hơn xương người một chút, chúng lạnh băng, giữa các khe hở còn có rêu xanh ẩm ướt.
Hạ Thanh ngồi ngơ ngẩn trên tường.
Bồng Lai bị hủy diệt sau ngọn lửa lớn, trăm năm nay không một người đến gần Biển Thông Thiên. Nơi đây rất yên lặng, không có nổi một cánh chim, chỉ có âm thanh sóng biển rầm rì.
Hạ Thanh sầu muộn nói: "Nơi này không giống những gì ta nhớ."
Để ý thấy Hạ Thanh luôn miệng kêu đau eo, Lâu Quan Tuyết vừa xoa bóp cho cậu vừa hờ hững tiếp lời: "Ta nói rồi, bức tường này không đẹp."
Hạ Thanh ỉu xìu than: "Ta muốn nhìn nó không phải vì ta nghĩ nó đẹp, mà ta chỉ tò mò. Trước kia ta nghe nhắc tới bức tường này không ít, trong sách vở, trong dân gian, từ miệng ngươi, hay cả miệng Dao Kha nữa. Ta từng tưởng tượng hình dạng của nó vô số lần nhưng đều đoán trật lất hết."
Hạ Thanh thở dài thườn thượt.
"Cũng quái thật, bức tường chặn đường giao nhân lại dựng từ phần mộ của chính giao nhân."
Lâu Quan Tuyết cười nhạt, không nói.
Hạ Thanh có cảm giác khá hoang đường. Vị Thần biến mộ hoang thành tường, khiến giao tộc không thể về quê và đồng thời tạo ra thời loạn hiện giờ đang ngồi ngay bên cậu.
Thần bây giờ là người yêu của cậu.
Cậu nhắm mắt.
Thủy triều vỗ lên rặng đá ngầm, bọt sóng tóe lên như tuyết.
Hạ Thanh xoa xoa bức tường, đoạn cắn răng, hé miệng: "Lâu Quan Tuyết..."
Lâu Quan Tuyết ngắt lời cậu, nhàn nhã hỏi: "Eo còn đau không?"
Hạ Thanh nghẹn lời, mặt hơi nóng rát: "Không đau." Vất vả lắm cậu mới tích đủ dũng để bàn chính sự, nào ngờ bị Lâu Quan Tuyết cắt ngang nên thành ra lập tức nản lòng. Giờ cậu sầu muộn không biết mở miệng ra sao.
Lâu Quan Tuyết mỉm cười, vén tóc cho cậu, không trêu chọc cậu nữa, bình thản nói: "Nói đi."
Hạ Thanh sửng sốt: "Ngươi biết ta muốn nói gì à?"
Lâu Quan Tuyết nói: "Ừ."
Lúc này Hạ Thanh lại bắt đầu ngượng ngập.
Lâu Quan Tuyết: "Ngươi muốn cho giao tộc về Biển Thông Thiên."
Bình luận