Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 70: . Lấy thân nuôi ma

Không thể lên bờ cũng không muốn lên bờ.

Hạ Thanh nghe đến đây chỉ thấy buồn cười. Có điều sự thật đã sớm biến dạng qua tầng tầng lớp lớp lời truyền miệng, truy ngược xét đúng sai cũng không còn ý nghĩa.

Thiện ác thế gian cho tới giờ chưa từng phân rõ, phân rõ chỉ có bức tường trên Biển Thông Thiên.

Hạ Thanh nghe Đông Phương Hạo nói mà không mấy tập trung, đến khi mấy chữ 'kiếm A Nan' và 'Thần' xuất hiện, cậu mới cứng đờ, quay phắt đầu, cắn răng hỏi: "Thần?"

Đông Phương Hạo hai mắt đỏ vằn, đắc ý: "Đúng, thấy màn sương xanh bên ngoài rồi chứ, tòa thành này sẽ cháy rất nhanh thôi, ta đã phát tín hiệu, giao tộc sẽ lập tức canh giữ ngoài cổng thành! Không một ai trốn thoát, các ngươi đều phải chết ở đây."

Hạ Thanh ngẩn người, nhìn ra con đường u ám đằng xa, không nhịn được bật cười, nói khẽ: "Đông Phương Hạo, không ngờ ngươi cũng làm được một chuyện tốt."

Đông Phương Hạo không nghĩ cậu còn cười được, sắc mặt tức khắc tái xanh: "Chết đến nơi rồi mà còn làm bộ?!"

Hạ Thanh kệ thây hắn, tay vịn cửa sổ, vạt áo lộng sắc gió mây, cứ vậy nhảy xuống một cách cực kỳ tiêu sái.

"Ngươi-----! Hạ Thanh!" Đông Phương Hạo bị khinh lần nữa, trừng gần nứt mắt, quát lớn.

Mà đám đông trong lầu trọ đã đồng loạt lùi nép về sau. Bọn tiểu bối chưa từng trải qua sóng gió, sợ run cả người. Mấy vị trưởng lão dẫn đầu sa sầm nét mặt, vội vã nắm chặt vũ khí, nhìn Đông Phương Hạo vừa cảnh giác vừa căm ghét.

Lúc nhảy xuống, Hạ Thanh tiện tay bẻ một cành hoa hạnh làm vũ khí. Đường phố tối om, khói độc màu xanh phủ lên quang cảnh một tấm màn quái quỷ. Tiền vàng mã bị gió thốc bay, rơi lả tả khắp trời thành trấn. Cậu say ngủ mười năm, từ lúc tỉnh dậy vẫn luôn rơi vào trạng thái đờ đẫn nằm ngoài thế sự, không tập trung nổi vào thứ gì, đến giờ mới như bị người ta bấm lên ngòi hồn, hoàn toàn sống lại.

Thành hoang ngập kín sương xanh nổi lên từng ngọn lửa âm u, lấm tấm chi chít như muốn bắt lửa đan xen, hủy diệt nơi này.

Giao tộc giỏi dùng ảo thuật, vậy nên hơi sương này cũng có công dụng mê hoặc lòng người.

Hạ Thanh tiếp tục bước đi, nhìn thấy rất nhiều hình ảnh cả kiếp này lẫn kiếp trước.

Nhìn thấy tiên đảo Bồng Lai. Thấy một buổi chiều mùa xuân, cậu đang luyện kiếm, Vệ Lưu Quang nằm ngáy khò khò. Sư phụ và nhị sư huynh ngồi trên mỏm đá trò chuyện điều gì. Dưới đào hoa nước biếc, sư tỷ cầm bút chống cằm ngẩn người nhìn về phía trước, đại sư huynh ngồi bên cạnh nàng cười không đứng đắn. Hoa rơi rực rỡ trên sắc áo đỏ lựu của nàng, cánh bướm rập rờn khắp biển cả trời xanh.

Cậu còn nhìn thấy bốn mùa Bồng Lai, thấy bản thân đang tranh chấp với kiếm A Nan. Bung dù dưới trời mưa, chép bài trong sương phòng, tối đi ngủ, ngày quét sân. Tuổi nhỏ như vậy, một mình tu luyện bình lặng và cô đơn, cầm kiếm trên tay làm gì cũng bất tiện, nhưng mà cầm suốt mười năm rồi cũng sẽ quen.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...