Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 7: *. Lăng Quang (1)

Giữa tháng ba.

Ngày cuối cùng ở lầu Trích Tinh, Hạ Thanh bắt đầu quen với việc nhập xác Lâu Quan Tuyết. Đầu tiên cậu cứ lúng ta lúng túng, tiến vào xong cứ cảm giác tay không ra đằng tay, chân không giống đằng chân.

Lâu Quan Tuyết đứng nhìn bên cạnh rồi hỏi một cách rất nghiêm túc: "Ngươi định bắt đầu học từ cách đi đứng à?"

Hạ Thanh thẹn quá hóa giận: "Im miệng!"

Khu vực Tháp Phù Đồ là cấm địa nước Sở, người bình thường không thể thoải mái tiến vào, do đó kẻ tới người lui toàn là ca cơ vũ nữ được chỉ định đến. Tại nơi đây, thứ vĩnh viễn bất biến chỉ có một mình tòa tháp Phù Đồ nằm đối diện.

Hạ Thanh nhìn ngắm đã lâu nên nhắm mắt cũng có thể hình dung ra dáng hình của nó. Tường trắng, mái hiên đen, cao chín tầng, nằm trong mây tía với khí thế nhà Phật.

Một ngày nọ, lão thái giám lấy lòng cười nói: "Bệ hạ, giao nhân người cứu lần trước đã khoẻ mạnh rồi, có cần nô dẫn cậu ta tới tạ ơn không ạ?"

Tạ ơn thì thôi khỏi, thay vào đó Hạ Thanh chỉ hỏi: "Chân cậu ta thế nào?"

Lão thái giám cười tươi như hoa nở: "Cắn mất một miếng thịt thôi mà, không phải chuyện lớn. Bệ hạ đã nói vậy thì nô thấy tên tiện giao kia có chết cũng vui."

Hạ Thanh nghe thế xụ miệng, thầm nghĩ người bên cạnh Lâu Quan Tuyết toàn mấy kẻ khéo đùa với cả khéo mồm khéo miệng. 

Đợi hồi lâu không nhận được câu trả lời, lão thái giám len lén ngước mắt, thấy sắc mặt cậu lạnh như băng thì lập tức kinh hoàng quỳ sụp xuống và hoảng loạn dập đầu: "Bệ hạ tha mạng Bệ hạ tha mạng, là tại nô nhiều chuyện, nô tội đáng muôn chết."

"???"

Hạ Thanh còn bàng hoàng hơn cả lão.

Đang yên đang lành tự dưng lại đi xin tha mạng!?

Hạ Thanh liếc nhìn tên đầu sỏ bên cạnh theo bản năng.

Lâu Quan Tuyết mỉm cười: "Quen là được."

Này thì quen kiểu gì, Hạ Thanh chán chẳng buồn nói, chỉ uể oải phất tay: "Ngươi lui xuống đi."

Lão thái giám mừng rơn, nước mắt nước mũi giàn giụa: "Tạ Bệ hạ tha mạng! Bệ hạ hồng phúc ngang trời! Lão nô xin phép lui ra!"

Chờ cho lão thái giám rời đi, Hạ Thanh mới hỏi: "Lão thái giám này tên là gì?"

Lâu Quan Tuyết nghiêm túc suy nghĩ chốc lát: "Trương Thiện."

Hạ Thanh lo lắng: "Lão hầu hạ ngươi bao lâu rồi? Liệu có nhận thấy ta bất thường không?"

Lâu Quan Tuyết: "Không nhận ra."

Hạ Thanh: "Hm?"

Lâu Quan Tuyết mỉm cười, chậm rãi nói: "Không có gì là bất thường cả, ta làm gì cũng đều hợp lẽ."

Hạ Thanh: "..." Ngày thường phải sáng nắng chiều mưa giữa trưa nổi bão thế nào mới có thể thản nhiên bình luận một câu như vậy cơ chứ.

Linh hồn Lâu Quan Tuyết thật sự mệt mỏi nên vừa vào tẩm điện đã nằm ngủ trên bàn dài. Hạ Thanh thì bọc chăn, ngồi đọc sách phía đối diện với hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...