Chap 68: . Thành Xuyên Khê
Không tìm thấy người, cũng chẳng biết đi đâu, Hạ Thanh tạm thời ở lại phái Đan Tâm.
Chưởng môn kể cậu nghe chuyện phát sinh mười năm trước, kể đến đoạn sau, râu cũng run rẩy, phẫn nộ đến mức mặt đỏ tía tai: "Mười năm này, giao yêu hoành hành ngang ngược, chiếm thành trì của ta, giết tộc nhân của ta, tạo vô số sát nghiệt! Không nghiền nát xương cốt bọn chúng không giải được mối hận lòng ta!"
Hạ Thanh nghe vậy ngẩn người, hồi lâu mới khẽ gật đầu.
Chưởng môn hành lễ rồi rời đi, để lại một mình Hạ Thanh trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trăng chiếu tuyết sương trên mặt đất, hoa mơ lả tả giữa trời không.
Ngón tay cậu chạm lên tuyết trên bệ cửa cổ, hàng mi khép lại, nhẹ giọng nói: "Quả đúng là luân hồi."
Chưởng môn nói phái Thượng Thanh kêu gọi toàn thể thiên hạ, mời tu sĩ khắp mười sáu châu, đến Châu Đông giết giao yêu. Lần này phái Đan Tâm cũng định đồng hành, hắn đã chọn xong các đệ tử kiệt xuất trong môn, hỏi liệu Hạ Thanh có muốn đi cùng.
Hạ Thanh không có đích đến, nghe thấy hai chữ Châu Đông, cân nhắc chốc lát rồi cũng nhận lời.
Chưởng môn mừng khôn tả, định cho cậu chức trưởng lão tông môn, nhưng Hạ Thanh nhàn tản quen rồi, thật sự không chịu nổi cảm giác bị người vây quanh. Sau khi từ chối, cậu hỏi xin trang phục đệ tử môn phái gia nhập đám đông, theo thuyền bay lên đường.
Từ Hoài Kim Trường Châu đến Châu Đông, quãng đường vạn dặm, dù là thuyền bay cũng cần bay nửa tháng.
Trang phục của phái Đan Tâm có màu đen tuyền, cổ tay áo thêu họa tiết chỉ vàng hình mây, Hạ Thanh dùng ngọc quan cột tóc, khi theo chân chưởng môn xuất hiện trước mặt mọi người, tất cả đều sững sờ tại chỗ.
Linh hồn Bồng Lai giúp cậu hồi sinh, cho cậu cơ thể của chính mình. Đời trước sống tại Bồng Lai không xuất thế, tu đạo Thái thượng vong tình, vậy nên Hạ Thanh không có cảm giác gì với ngoại hình của mình.
Thế nhưng sự xuất hiện của cậu lại khiến phái Đan Tâm ngẩn ngơ rất lâu chưa lắng lại.
Thiếu niên bước ra giữa hoa mơ lộng tuyết, như vừa hồi phục từ cơn bạo bệnh, sắc mặt nhợt nhạt, nhưng không lộ vẻ yếu ớt, khí chất hòa hợp với tuyết phủ trời đông một cách lạ thường. Tóc đen mềm mại và lạnh rét, gió thổi tóc lay qua sườn má trắng ngần. Lông mi cậu rất dài, con ngươi nâu nhạt trong suốt, môi đỏ thẫm, khi hờ hững nhìn qua, tầm mắt dịu dàng mà lạnh nhạt, như hoa tuyết nhẹ bông.
Chưởng môn cân nhắc nửa ngày, mở miệng giới thiệu cậu: "Vị này là Hạ Thanh, Hạ sư đệ của các ngươi."
Chúng đệ tử phái Đan Tâm trên thuyền bay há miệng ngây ngốc hồi lâu, mãi sau mới hoàn hồn cười gượng gạo.
"Chào Hạ sư đệ."
Hạ Thanh gật đầu với bọn họ.
Chưởng môn sợ đám người bất kính với Hạ Thanh, lại bổ sung: "Hạ sư đệ của các ngươi không được khỏe, bình thường không có việc cần thiết thì đừng tùy tiện quấy rầy, rõ rồi chứ?"
Bình luận