Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 66: . Cùng trời cuối đất

Lâu Quan Tuyết cầm sáo cốt bước ra.

Sắc trời tảng sáng, chim tước trong rừng trúc giật mình bay vút, bay rợp hoàng cung vừa bị mưa to gột rửa.

Hắn ngẩng đầu, ánh sáng rọi xuống đáy mắt đẫm máu, lặng yên nhìn lại nơi này.

Hắn lớn lên ở đây, thế nhưng không lưu lại dù chỉ một dấu vết.

Lại một năm xuân sắc, rêu xanh trên tường phát triển um tùm, hoa trắng nho nhỏ lấm tấm nền xanh, giống như bức tường vĩnh viễn không thể thoát ra trong lãnh cung khi còn bé.

Kỳ thực kể từ khi ra đời hắn vẫn luôn chỉ có một mình.

Một mình lớn lên trong lãnh cung quạnh hiu và chật chội, một mình đối diện với Dao Kha điên điên dại dại, đối mặt với cung nhân độc ác tham lam.

Để rồi cậu bé ấy hùng hổ tiến vào trong chướng hắn, mở to cặp mắt màu nâu nhạt, đắc ý và mừng rỡ, như thể vừa mới phát hiện ra đại lục nào hay ho lắm: "Lâu Quan Tuyết, ta biết tâm ma của ngươi là gì rồi!"

Tâm ma.

Lâu Quan Tuyết bật cười xem nhẹ.

Hắn tới giờ chưa từng có tâm ma.

Hắn muốn sống, nên cũng chỉ đơn giản là cứ vậy mà sống tiếp, xưa nay không cần cứu rỗi.

Hắn sinh tại vực sâu, mặc dù không có gì cả, thế nhưng mục đích của hắn luôn luôn đơn thuần và tỉnh táo, xuyên suốt dòng máu, bắt rễ linh hồn.

Lãnh cung mọc đầy cỏ dại ngày năm tuổi, là chướng hồng trần hắn đã sớm đoán trước, mà cũng đã khám phá được từ lâu. Sự xuất hiện của Hạ Thanh vừa dư thừa vừa ồn ào. Nhưng đêm kinh trập lửa cuộn trào mãnh liệt, ánh mắt đau thương của cậu bé ấy, cuối cùng lại trở thành khởi đầu cho tất cả kiếp nạn của hắn.

Thật sự là kiếp nạn.

Lâu Quan Tuyết căn bản không biết đi đâu.

Như hắn nói với Hạ Thanh từ đầu, hắn không thuộc về đại lục mười sáu châu, cũng không thuộc về Biển Thông Thiên.

Hiện giờ ký ức quay lại, hắn cũng không trở về chốn cũ. Bởi vì lần này, hắn lại có chướng không thể phá, hoàn toàn kéo hắn đắm hồng trần.

Hắn cam tâm tình nguyện vì Hạ Thanh mà vĩnh viễn không quay đầu, còn Hạ Thanh lại vì thiên hạ mà hồn phi phách tán ngay trước mắt hắn.

Bờ môi Lâu Quan Tuyết tái trắng, nhếch mép chế giễu.

"Hạ Thanh, nhiều khi ta nghĩ, có phải ngươi đã tính toán tất cả rồi không."

"Chắc hẳn ngươi đã tính cả rồi."

"Cố tình khiến ta yêu ngươi, cố tình dùng cách thức ấy khiến ta tha thứ chúng sinh."

"Năm xưa ngươi cũng đến theo lời sư phụ, phải không? Người của Bồng Lai, loạn thế tất lộ diện. Vậy nên ngươi đang làm gì đây, dùng thân nuôi ma sao?"

Cuối cùng hắn cũng đi tới trước lãnh cung, ngẩng đầu, tóc trắng dài như thác, lướt qua con ngươi màu máu, cảm xúc bên trong đã trở nên trống rỗng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...