Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 64: *. Kết đầu (hạ)

"Làm sao không nghe lời mà chờ ta trong tẩm điện."

Lâu Quan Tuyết cụp mắt, nhẹ nhàng nói.

Hắn xua tan hắc chướng huyết quang xung quanh rồi bước về phía trước, có lẽ hắn muốn cầm tay Hạ Thanh để kiểm tra mạch tượng.

Tống Quy Trần chợt rút kiếm, kiếm Tư Phàm cuốn tung lá cây trong rừng trúc, phát ra ánh tím trong mà sắc và đâm thẳng về phía Lâu Quan Tuyết.

Tống Quy Trần lạnh lùng quát: "Hạ Thanh, đi mau!"

Lâu Quan Tuyết nghe vậy khẽ nhếch khóe môi với vẻ nghiền ngẫm, sát khí tỏa ra từ đáy mắt, nhưng cuối cùng lòng quan tâm dành cho Hạ Thanh đã chiếm được ưu thế nên hắn không còn quan tâm tới Tống Quy Trần.

Kiếm ý Tư Phàm hoàn toàn không đến gần được hắn, thậm chí bị bật lại giữa không trung, đâm ngược vào cơ thể Tống Quy Trần. Đại tế tư áo tím rên lên rồi quỳ xuống. Ngón tay hắn cắm xuống đất như bị co giật, ngước mắt, hắn ngơ ngẩn nhìn Thần giáng lâm một lần nữa sau suốt trăm năm.

Đây là vị Thần duy nhất thế gian kia mà.

Nếu không phải năm xưa giao tộc bất ngờ không chuẩn bị, nếu không phải linh hồn Bồng Lai có thể tác động đến quy luật đất trời, thì ai có thể giết Thần được cơ chứ.

Lâu Quan Tuyết muốn nắm cổ tay Hạ Thanh, ai ngờ Hạ Thanh lại cầm tay hắn trước.

Bàn tay thiếu niên lạnh lẽo, gần như run rẩy.

Lâu Quan Tuyết thoáng ngạc nhiên, dịu dàng hỏi: "Sao thế?" Hạ Thanh rất hiếm khi chủ động trong chuyện tình cảm, có lẽ là bởi Thái thượng vong tình nên cậu trì trệ và đầu gỗ đến mức hơi khờ, bị âu yếm cũng phải mất cả buổi mới nhận ra, bởi vậy lần này có thể nói là hiếm thấy.

Sắc mặt Hạ Thanh tái nhợt, cặp mắt nâu nhạt bình lặng nhìn hắn.

Lâu Quan Tuyết thu trọn biểu cảm của cậu trong đáy mắt, hàng mi dài khép lại phủ kín nội tâm, hắn mỉm cười nói: "Ngoan, đừng nhìn." Hắn cởi dải lụa xanh lơ trên cổ tay và cúi người hôn lên mắt cậu trai. Cảm giác lạnh như tuyết đáp xuống, Hạ Thanh còn chưa hết bần thần, đôi mắt đã bị dây cột tóc che phủ.

Trong phút chốc, phế tích chiến hỏa và hỗn loạn đẫm máu bên ngoài đều cô đọng thành một màu đen đặc, tiếng rên rỉ khóc gào đinh tai nhức óc cũng hoàn toàn biến mất.

Lâu Quan Tuyết vuốt ve mặt cậu, dịu dàng cười nói: "Ngoan, đừng nhìn gì cả."

Tống Quy Trần chấn động, con ngươi khẽ co, hắn quát lên, giọng lạc cả đi: "Lâu Quan Tuyết, ân oán trăm năm trước không liên quan đến Hạ Thanh! Ngươi tha cho đệ ấy!"

Lâu Quan Tuyết cười nhẹ một tiếng đầy châm chọc, phớt lờ hắn.

Ánh sáng trắng mạnh mẽ bao la tràn ra từ đầu ngón tay hắn và tạo thành một tia sáng tinh thuần đang lẳng lặng ôm lấy Hạ Thanh. Hỗn loạn như đất trời đổ sụp, nhật nguyệt chao nghiêng bị ngăn cách với cơ thể cậu thiếu niên. Hạ Thanh khoác giá y màu máu, đứng bên ngoài hết thảy hồng trần.

Tống Quy Trần không tin tình cảm giữa hai người bọn họ, con ngươi đỏ thẫm, hối hận hóa dằm găm giữa trái tim. Hắn cầm kiếm Tư Phàm đứng dậy. Hắn hại tiểu sư đệ của hắn bị lợi dụng, bị lừa dối, nhưng hắn không làm được cái gì.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...