Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 63: *. Kết đầu (thượng)

"Ta cũng không ngờ thì ra ngươi và Thần còn có duyên xưa như vậy."

Huyễn đồng có thể mê hoặc lòng người, trước khi chết Châu Cơ dùng toàn bộ sức mạnh hóa thành một luồng ảo ảnh rồi trú đóng trong tiềm thức Hạ Thanh. Cho dù thất bại hay hồn phi phách tán ả cũng sẽ không để cậu được yên ổn, sẽ trở thành tâm ma của cậu, kéo cậu cùng xuống địa ngục.

Đã gần giữa tháng, trăng tròn vằng vặc, màu vàng đục âm u quỷ quái.

Hạ Thanh rẽ nước, nắm chặt cỏ bên bờ mà chật vật bò lên. Lông mi cậu dính nước, tóc đen ướt nhẹp dán sát da thịt, cậu thấy rét lạnh, nguồn nhiệt duy nhất là viên xá lợi thắt trên cổ tay.

Ký ức hai đời đan xen làm linh hồn hỗn loạn, đạo tâm tan vỡ, Châu Cơ thừa dịp cậu suy yếu nhất mà xâm nhập, giọng nói của ả luồn vào tâm trí cậu như rắn rết.

"Chẳng trách ta lật tung thiên hạ vẫn không thấy hồn phách của ngươi. Thì ra để bảo vệ ngươi nên Thần đưa ngươi đến thế giới khác."

Ả khẽ cười. Ả muốn chậm rãi phá hủy từng mảnh tinh thần của Hạ Thanh như kéo tơ gỡ kén.

Hạ Thanh ngó lơ ả, lảo đảo lên bờ, gắng gượng tiến về phía hoàng cung. Thế nhưng chưa đi được mấy bước cậu đã chợt nghe tiếng pháo hoa nở rộ.

Đùng đùng đùng.

Từng đợt pháo hoa bay lên rồi hạ xuống.

Giọng Châu Cơ ngọt ngào yêu mị: "Có vẻ thành Lăng Quang đang náo nhiệt lắm đó."

Hạ Thanh ngẩng đầu nhìn khoảng không phía trước. Khung cảnh rầm rộ ở hội đèn được tái hiện vào đêm trước ngày phục yêu, cái thành trì phù phiếm này đây không bao giờ thiếu trò vui cả, đèn hoa rực rỡ thắp sáng màn đêm, tiếng reo hò của dân chúng ồ ạt kéo tới khiến người ta dù đứng rất xa cũng có thể cảm nhận phồn hoa cõi trần.

Cậu đứng giữa vùng hoang vu vắng lặng, xung quanh là nước sông Li Li. Quạ đêm và chim khách giật mình bay thẳng, gió lạnh kề xương làm Hạ Thanh run lên khe khẽ.

Châu Cơ khinh thường: "Thế mới bảo người đời mù quáng, một lũ ngu xuẩn, không biết kỳ hạn trăm năm chính là ngày chết của mình."

"Vòng xoay số mạng lần này đừng ai mong thoát khỏi cơn thịnh nộ của Thần. Mười sáu châu, Biển Thông Thiên, loài người, giao tộc. Với tội diệt Thần năm ấy, dẫu đã một trăm năm qua đi thì kết cục vẫn sẽ chỉ là thiên hạ bồi táng mà thôi."

Ả gằn mạnh bốn chữ thiên hạ bồi táng, mùi máu tanh xộc lên cổ họng ả chứa đầy ắp khoái cảm trả thù và sung sướng trước nỗi đau của kẻ khác.

Giọng Hạ Thanh rất khàn: "Thần muốn sống lại à?"

Châu Cơ bỗng cao giọng: "Ngươi giả ngu à? Ngươi ở cạnh hắn lâu đến vậy cơ mà."

Hạ Thanh yên lặng rất lâu, mỗi chữ nói ra đều rất gian nan: "Lâu Quan Tuyết chính là Thần?"

Châu Cơ cười không ngớt miệng: "Hạ Thanh, đến nước này mà ngươi vẫn muốn lừa mình dối người?"

"Huyết trận, huyết trận ha ha ha ha ha ha." Châu Cơ như nghĩ đến điều gì, châm chọc cười vang: "Huyết trận?! Dao Kha mà lại tin vào huyết trận, nàng ta hồ đồ quá đi mất!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...