Chap 62: *. Sụp đổ (8)
"Những gì ngươi mang đến chỉ là một loại thành kiến và tàn sát khác." Hạ Thanh ngừng bước, quay đầu lặng lẽ nhìn hắn, bình tĩnh nói: "Tống Quy Trần, đạo Thương Sinh của ngươi đã bị hủy từ lâu rồi đúng chứ?"
Tống Quy Trần ngẩn người, đoạn cười mấy tiếng rồi bảo: "Không biết trên dưới, nói chuyện với sư huynh thế à?"
Hạ Thanh đáp: "Lòng ngươi đã sớm không còn chúng sinh, chỉ có hận. Ngươi giết Thần chẳng qua là để trả thù giao tộc mà thôi."
Tống Quy Trần: "Có lẽ vậy chăng."
Đóa hoa lựu nát tan giữa bàn tay hắn.
Lúc ấy Hạ Thanh đã hoàn toàn hiểu được cái gì gọi là 'không cùng đạo không thể chung đường'. Cậu cười trào phúng, không nói thêm gì.
Châu Cơ và Tống Quy Trần đều cho rằng Lâu Quan Tuyết sẽ chết ngay khi Thần hồn rời tháp, vì dòng máu hoàng tộc nước Sở đã bị Thần nguyền rủa. Mà trước mặt Thần hồn thịnh nộ thì người phàm nhỏ yếu chỉ có thể chết không chỗ chôn.
Tống Quy Trần nói huyết trận không thể thành công.
Nhưng... huyết trận có thật sự không thể thành công không? Hiện giờ Lâu Quan Tuyết có thật sự là người phàm không?
Nhưng nếu không phải người phàm thì hắn là gì chứ...
Hạ Thanh nhắm mắt, bên tai bỗng vang lên tiếng nói của cậu bé vào cái đêm kinh trập đom đóm đầy trời, cậu bé run rẩy, nghẹn ngào nói.
"Vậy ta rốt cuộc là gì đây."
"Con người coi ta là ngoại tộc, giao tộc coi ta là người và đối xử với ta như kẻ thù."
"Vậy ta rốt cuộc là gì?" Đứa bé rùng mình trong gió, mỗi chữ nó nói ra đều run rẩy: "Ta là... quái vật?"
Một quái vật không nên sống sót.
Chào đời là cái chết, sinh mạng chỉ đơn giản là một lần hiến tế, không có cả tư cách trưởng thành.
"Nực cười làm sao, ta cố gắng sống sót bao lâu là để làm gì."
"Thì ra ta sống là để chết." Đứa bé đứng bên góc tường nơi côn trùng kêu rả rích, thẫn thờ mà luống cuống nhìn bàn tay chồng chất vết thương, đứa bé thống khổ đến mức không thể nói hết một lời trôi chảy: "... Để... làm một vỏ đựng cho Thần."
Hoa quế nở trong hoàng thành ngào ngạt nhưng thanh nhã, Hạ Thanh bước tiếp về phía trước. Bây giờ cậu mới hiểu những lời Lâu Quan Tuyết từng nói trong lầu Thiên Cơ.
"Sau khi rời chướng ngươi đã hỏi ta rằng Thần có thức tỉnh trên người ta không, thật ra... ta cũng không biết. Có lẽ bây giờ ta không thuộc về đại lục mười sáu châu, cũng không thuộc về Biển Thông Thiên."
"Ta thế này mới tính là không có nơi để về, không có nơi để đến."
Hạ Thanh rảo bước quẩn quanh một hồi trước khi tới lãnh cung.
Lãnh cung nằm ở rìa cuối ngõ ngách trong cung, bao quanh bởi tường cao màu trắng, cỏ dại mọc lan tràn.
Cậu từng ngồi trên bức tường tán gẫu với cậu bé ấy.
Bình luận