Chap 60: *. Sụp đổ (6)
Tôn thượng.
Trong giấc mộng tầm tã mưa rơi ở thành Thượng Kinh, Hạ Thanh từng nghe nhắc tới hai chữ này, đây là cách xưng hô kính trọng dành cho Thần của tộc giao nhân.
Thần châu màu tím trôi bồng bềnh, thân mật sáp lại gần Lâu Quan Tuyết.
"Không!" Châu Cơ trừng mắt, vội vàng túm chặt lấy nó.
Ngón tay ả nắm riết hạt châu như co giật, mắt chằng chịt tia máu, thân thể run bần bật: "Giả, đều là giả, không thể nào. Thần đã sớm bị rút hồn gỡ cốt, đã theo Thần cung sụp đổ dưới đáy biển sâu, làm sao có thể còn sống sót."
Lâu Quan Tuyết hờ hững nói: "Kỳ thực ta cũng tán đồng."
Châu Cơ yên lặng nhìn hắn và lùi về sau một bước. Vốn dĩ ả đã bị kiếm A Nan đả thương, lại thêm bây giờ tinh thần bị đả kích, xương trắng ngáng đường làm ả loạng choạng ngã quỳ một gối. Vạt váy đen vắt lên bãi cỏ, tóc dài buông xõa như rong.
Đôi tay Châu Cơ run rẩy, Thần châu rỉ ra ánh tím chói mắt xuyên qua kẽ ngón tay. Mắt ả giãn ra, ả thầm thì: "Không, Thần đã chết, ta tận mắt chứng kiến hắn chết."
"Ngươi không phải Thần." Ả ngước mắt, linh hồn run sợ, đó là nỗi sợ hãi và phục tùng khắc vào trong máu. Nhưng ả vẫn ngoan cường quan sát từng đường nét dung mạo Lâu Quan Tuyết.
Lâu Quan Tuyết hỏi ả: "Ta rất giống Thần à?"
Châu Cơ không trả lời song nét mặt đã chứng minh hết thảy.
Lâu Quan Tuyết chậm rãi mỉm cười, giọng điệu ngày càng trào phúng: "Quả nhiên Dao Kha cũng là một kẻ điên."
Châu Cơ bỗng nổi khùng, cặp mắt đỏ ngầu, giọng nói căm hận: "Ngươi rốt cuộc là ai?!"
Lâu Quan Tuyết không nhiều lời, sáo cốt trong tay hóa thành thanh kiếm sắc, trực tiếp đâm thủng ấn đường Châu Cơ.
"Cút" Ánh mắt Châu Cơ tàn nhẫn và nóng nảy như dã thú bị giam cầm. Sức mạnh hủy thiên diệt địa lập tức bùng nổ bên trong cơ thể ả, váy đen lồng lộng bay, nước dưới hồ máu bị gió thổi cuồn cuộn và bắn tung tóe lên không trung trở thành muôn vàn giọt nước giết người. Bầy bướm cũng nghe lệnh ả, giương nanh múa vuốt, tràn tới tấn công Lâu Quan Tuyết.
Cả động Xuân Thương như biến thành địa ngục Tu La.
Lâu Quan Tuyết thấy vậy thì khóe môi rỉ ra một nụ cười lạnh lẽo.
Một khắc sau, mọi âm thành đều trở nên tĩnh lặng.
Giọt nước và cánh bướm rách nát rơi xuống đất lã chã.
"Ngươi..." Châu Cơ như bị rút cạn hơi sức, bàn tay cố bám lấy sáo cốt lại thoát lực rũ xuống. Áp chế tuyệt đối giăng kín thân ả như một tấm lưới, từ đó ghìm chặt sức mạnh của Châu Cơ.
Sức mạnh của giao tộc đều do Thần ban tặng nên chắc chắn Thần cũng có thể thu hồi lại nó, kẻ khiến ả không còn mảy may chút sức chống cự nào cũng chỉ có một mình Thần.
Khóe miệng Châu Cơ rỉ máu tươi, sợi dây cót cuối cùng trong trí não hoàn toàn đứt phựt, sắc mặt tái trắng, cơ thể run lên khe khẽ, con ngươi giãn rộng đã đánh mất khả năng biểu đạt cảm xúc.
Bình luận