Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 6: *. Lầu Trích Tinh

Tuy nhiên, sau đó, ấn tượng của Hạ Thanh về Lâu Quan Tuyết đã thay đổi.

Lâu Quan Tuyết không giống chó dại, mà giống tiên nữ.

Tiên nữ, biệt danh kháy khịa này quá phù hợp bởi khả năng khái quát được hết thảy tính sạch sẽ, cành vàng lá ngọc, rồi thì bới móc nhặt nhạnh một cách kỳ ba của hắn, đúng là không chê vào đâu được.

Cậu đúng là một kỳ tài đặt tên.

Thái hậu đã luôn phải lo lắng trong nửa tháng Lâu Quan Tuyết bị cầm tù ở lầu Trích Tinh. Bà ta không gửi giai nhân thì sẽ đưa đồ ăn trân quý đến, thành ra lúc nào trên bàn cũng bày sơn hào hải vị, nhưng Hạ Thanh lại chưa từng thấy Lâu Quan Tuyết động tới dù chỉ là một miếng nhỏ.

Mỗi ngày hắn chỉ uống một ly rượu trắng, như kiểu không biết chết đói là gì.

Quả nhiên là tiên nữ đớp sương mà sống.

Hạ Thanh hỏi: "Ngươi sợ trong cơm có độc à?"

Lâu Quan Tuyết: "Cũng không phải, chỉ là thấy không ngon."

Hạ Thanh ngờ vực: "Ngươi không thấy đói hả?"

Lâu Quan Tuyết vuốt ve ly rượu xinh xắn và cười nói: "Hẳn là ta không thể hội được cơn đói."

Hạ Thanh: "Hở?"

Lâu Quan Tuyết đáp: "Đau lâu rồi, sẽ không có tâm trí đi cảm nhận nóng lạnh hay đói khát nữa."

Hạ Thanh sửng sốt. Sau hồi lâu im lặng cậu mới đáp rầm rì: "Ờ."

Ngoại trừ đêm kinh trập phát khùng thì thời gian còn lại Lâu Quan Tuyết đều ngồi rất yên tĩnh, thoạt nhìn chẳng giống một bạo quân.

Hắn thường ngày nom nào dịu dàng phong nhã, nào sáng tựa minh châu. Dĩ nhiên, hiện giờ Hạ Thanh đã có bóng ma tâm lý với hắn nên không bị hình tượng của hắn lừa gạt dễ dàng.

Thái hậu vẫn ngày ngày đưa mỹ nhân tới.

Thấy giao nhân có thể bình yên sống sót trở về sau khi diện kiến hắn, bà ta liền thuận nước đẩy thuyền, mấy ngày liên tiếp đều dâng giao nhân tuyệt sắc lên điện Trích Tinh.

Hoặc thanh thuần thánh thiện hoặc lộng lẫy lẳng lơ, đủ loại giao nhân xinh đẹp và quyến rũ.

Hạ Thanh cũng đã xem liên tiếp mấy ngày.

Vì không thể rời khỏi Lâu Quan Tuyết nên xà nhà nghiễm nhiên trở thành vị trí ưa thích hàng đầu của cậu. 

Đó là một vị trí rất cao, đủ để quan sát rõ ràng mỗi một người có mặt mà lại không bị ai làm phiền. Khi nhìn người Hạ Thanh luôn nhìn rất chuyên tâm. Cặp con ngươi nâu nhạt màu phẳng lặng, không có sự tán thưởng ngoại hình hay tài ca múa, mà chỉ có duy nhất cái sạch, cái mơ màng, tựa một bông hoa, như một ngọn cỏ.

Một buổi tối nọ, Lâu Quan Tuyết điềm nhiên hỏi: "Ngươi quan sát nghiêm túc như vậy là để ghi nhớ tướng mạo từng người à?"

Hạ Thanh lúc này đang bận ngáp ngắn ngáp dài vì buồn ngủ, nghe câu hỏi cậu chỉ thật thà nói: "Không phải, từ bé ta đã có thói quen này."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...