Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 57: *. Sụp đổ (3)

"Mẹ nói gì vậy?" Ôn Kiểu mở to hai mắt với vẻ mặt khó hiểu. Nhưng cậu ta hoàn toàn không có thời gian ngẫm nghĩ lời Châu Cơ, vừa nghĩ đến cảnh tượng đám người té đái quỳ xuống cầu xin cậu ta tha thứ là cậu ta đã sướng run người, tất cả uất ức phẫn hận trên đường tới đây đang lấn chiếm lồng ngực.

Ôn Kiểu nắm chặt tay áo Châu Cơ, kích động: "Mẹ mau trả thù cho ta! Thay ta giết hết lũ chúng nó! Ta muốn chúng xuống địa ngục! Tất cả chúng nó đều bắt nạt ta!"

Ôn Kiểu càng nói càng ấm ức: "Chúng ức hiếp ta! Ta muốn chúng sống không bằng chết!"

Đốm lửa nghe vậy lập tức tiến tới an ủi cậu ta bằng giọng còn non nớt: "Tiểu chủ nhân đừng giận! Kẻ bắt nạt ngài sẽ phải xuống địa ngục gặp quả báo! Ngài là vai chính cơ mà!"

Ôn Kiểu không thèm quan tâm cái thứ nói năng vớ vẩn mà cậu không hiểu gì cả này, chỉ nhìn Châu Cơ, ánh mắt trong veo sạch sẽ còn độc một vẻ độc ác.

Châu Cơ yên lặng nhìn cậu ta, cười nói: "Được thôi."

Tiểu chủ nhân lại phớt lờ nó. Đốm lửa ba lần bảy lượt mặt nóng dán mông lạnh với Ôn Kiểu, giờ cũng ỉu xìu, thân lửa run lên rồi trôi đến cạnh Châu Cơ.

Châu Cơ không mất sức mạnh, giết đám tu sĩ trong lăng chỉ là việc dễ như trở bàn tay.

Tâm trạng ả rất tốt, ả dịu dàng cầm tay Ôn Kiểu rồi vừa bước ra ngoài vừa cười nói như đang ôn lại chuyện cũ: "Kiểu Kiểu, còn nhớ lần đầu tới hoàng lăng nước Lương không?"

"Năm đó con nhỏ xíu, chính ta dắt tay con dẫn con vào trong từng bước. Ta muốn con nhớ rõ đường đi, con không nhớ được ta lại dẫn con đi lần nữa, đi hết lần này tới lần khác, sau đó con cứ khóc mãi thôi."

Ôn Kiểu sao có thể không nhớ rõ chuyện này, cậu ta ấm ức xụ xụ miệng, giọng nói không giấu nổi oán hận: "Đúng, lần đó ta phải đi rất nhiều lần, chân đã phồng rộp. Mẹ biết rõ trí nhớ ta không tốt, không muốn ghi nhớ thứ gì. Thế mà mẹ còn bắt ta làm việc đấy!"

Châu Cơ nhẹ nhàng nói: "Bởi vì, nếu ngay cả việc này con cũng không nhớ nổi thì ra đời còn có ý nghĩa gì."

Ôn Kiểu một lòng hai chữ báo thù, ngờ vực: "Sao mẹ toàn nói cái gì ta nghe không hiểu vậy?"

Châu Cơ mỉm cười, phớt lờ cậu ta.

Thế nhưng đốm lửa lại sững sờ vì những lời nói ấy, ngay cả tâm trí chỉ toàn yêu đương cũng bị tạt một gáo nước lạnh, nó lặng im như phỗng.

Thế nào là... ra đời không có ý nghĩa gì?

Trong con đường tối tăm bên trong lăng mộ, nến nhân ngư thắp sáng lên tiếp hai bên.

Châu Cơ cười: "Được, chúng ta không nhắc chuyện này. Con chịu ấm ức ở hoàng cung nước Sở à?"

Hốc mắt Ôn Kiểu thoắt cái đỏ bừng: "Đúng vậy, mẹ không biết ta đã khổ sở thế nào đâu."

Châu Cơ nói: "Phó Trường Sinh không bảo vệ con ư?"

Ôn Kiểu nghĩ đến Phó Trường Sinh là càng thêm giận dữ, mắt đỏ vằn, nghiến răng nghiến lợi: "Không! Phó Trường Sinh là một con chó vong ân phụ nghĩa, sau khi vào cung hoàn toàn không quan tâm đến ta! Hắn bị một tên kỹ nữ bước ra từ lầu xanh mê hoặc, vứt bỏ ta rời đi một mình!" Ôn Kiểu bỗng nhớ ra Hạ Thanh cũng tiến vào, cũng đang ở trong lăng mộ này, sau phút chốc ngẩn người ngắn ngủi lại không nhịn được phá lên cười, đôi mắt tỏa ra ánh sáng điên dại, cậu ta siết chặt tay áo Châu Cơ: "Đúng rồi, mẹ! Kỹ nữ đấy cũng vào đây! Mẹ phải trả thù cho ta! Mẹ tra tấn hắn chậm rãi được không? Tốt nhất là hành hạ cho hắn sống không bằng chết!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...