Chap 56: *. Sụp đổ (2)
Hình như ảo cảnh này có thể mê hoặc tâm trí, ngay sau đó, tình tự quái đản làm người dằn vặt chậm rãi xông lên đầu.
Hạ Thanh bắt đầu bất an.
Cậu nhìn chòng chọc một ngọn đèn, vô cớ nhớ lại thuở nhỏ nhận lấy kiếm A Nan, thắc mắc lớn nhất là động phòng hoa chúc thì phải làm thế nào. Sư phụ chê cậu lông chưa mọc hết mà đã nghĩ rõ xa xôi. Thực tế, chờ đến khi trưởng thành cậu thật sự không còn nghi hoặc chuyện này thêm nữa. Cậu không có hứng thú với tình dục trần thế, thậm chí là tránh như tránh tà.
"Rốt cuộc đây là đâu?" Cậu lại lẩm bẩm.
Tầm mắt bị xâm chiếm bởi những ánh đèn đỏ chất chồng.
Hạ Thanh muốn tiến lên nhưng nhận ra mình va phải một bức tường vô hình ẩn trong bóng tối. Bức tường chặn mất đường đi, cửa buồng sau lưng cũng đóng chặt. Cậu bị kẹt giữa một tấc vuông và chỉ có thể làm bạn với đèn đỏ rợp trời như muôn ngàn ánh mắt im lặng, chiếu tỏ nghiệp nghiệt vô tận lắng sâu dưới đáy lòng.
Cậu bỗng cứng đờ, chẳng ngờ thương tích kiếm ý gây ra bên trong cơ thể và đau đớn của linh hồn bỏng rát lại ùn ùn kéo đến vào đúng lúc này. Sắc mặt Hạ Thanh tái nhợt, cậu thở hổn hển đầy khó nhọc, lần mò về phía trước rồi vật vã quỳ khuỵu xuống.
Nơi này quá im lặng, im lặng đến mức không có thứ gì giúp cậu phân tâm.
Trong ảo cảnh tâm ma, càng trốn tránh thứ gì, thứ đấy sẽ càng hiện lên bằng cách thức kịch liệt nhất.
Hạ Thanh càng đau càng tỉnh táo, mắt nhìn thẳng, con ngươi nâu nhạt bị ánh đỏ kéo chìm, lời Lâu Quan Tuyết nói ra còn luẩn quẩn trong tâm trí- ngươi từ từ suy nghĩ, tốt nhất nên nghĩ ra một đáp án làm ta hài lòng.
Cậu đang nghĩ đấy thôi, từ khi chật vật nhảy cửa sổ bỏ chạy ở làng đã bắt đầu suy nghĩ, nghĩ đến sắp nổ đầu rồi.
Nghĩ xem cậu phải làm sao.
Hạ Thanh cúi đầu, thẫn thờ nhìn lòng bàn tay xòe rộng cùng với kiếm quang lạnh lẽo đang lặng lẽ chuyển động trên đường chỉ tay.
Tóc cậu xõa xuống, một lớp đỏ mờ phủ lên đôi mắt làm mắt cậu đỏ như vừa bật khóc. Khoảnh khắc ấy, sợ hãi, hốt hoảng, bất an- những cảm xúc lo âu và nóng nảy chèn ép cậu như con thú bị giam trong lồng.
Có lẽ cậu chưa bao giờ phải đối mặt với những cảm xúc ấy kể từ lúc chào đời.
Tống Quy Trần không hiểu, Tiết Phù Quang không hiểu, chính cậu cũng không hiểu.
Thái thượng vong tình quả thật không phải đạo Vô tình, không cần vứt bỏ tình yêu, chỉ là không bị tình yêu sai khiến và cản trở, nhưng nào có chuyện gì đơn giản như vậy chứ? Chẳng bằng dứt khoát lựa chọn đoạn tuyệt ái tình có khi còn được sống tiêu dao tự tại hơi.
Nước mắt thấm ướt hàng mi cậu, mái tóc rối bù buông lơi trên đất, cậu nhìn lòng bàn tay mà nét mặt ngẩn ngơ, hoàn toàn mờ mịt.
Nước mắt sinh lý lại chảy ra vì đau đớn rồi nhỏ xuống bàn tay, bắn thành bọt nước.
Hàng nghìn ngọn đèn phá vỡ linh hồn và máu thịt.
Bình luận