Chap 54: *. Nhập dạ (8)
Minh chủ là người tốt bụng nên bèn mở miệng muốn khuyên thêm, nhưng lúc này lại có một tán tu không nhịn được móc mỉa: "Minh chủ, chúng ta càng nấn ná lâu càng thêm phần nguy hiểm, ngài phí lời với cậu ta làm gì chứ."
"Đúng vậy đúng vậy, cậu ta muốn chết thì cứ để cậu ta chết, đừng để Ôn tiểu công tử phải chờ lâu."
"Ôn tiểu công tử đừng giận, tức giận vì một người không quan trọng là không đáng."
Phần lớn tán tu đều làm việc vì lợi ích, tính tình như cỏ đầu tường, gió chiều nào theo chiều nấy, giờ họ chỉ thiếu điều tâng Ôn Kiểu tới tận trời cao. Mà đây lại là quyền lợi Ôn Kiểu xưa nay yêu thích, nhất là trước mặt Hạ Thanh. Cậu ta hồng mắt xụ miệng, trưng ra điệu bộ ấm ức ngây thơ tuy trong lòng không khỏi đắc ý chờ xem sắc mặt của Hạ Thanh.
Hạ Thanh sẽ tức giận? Phẫn nộ? Buồn bã? Nhục nhã?
Thế nhưng Hạ Thanh chẳng có biểu cảm gì, cậu cụp mắt, hơi rung tay làm con bướm bay đi rồi nhẹ nhàng nói: "Cảm ơn, ta hành động một mình không thành vấn đề." Dứt lời cậu đi thẳng vào trong con đường Xương Trắng đen ngòm.
Cậu luôn xuất hiện trong tâm thái nặng nề tâm sự trước mắt mọi người. Bây giờ vẫn thế, tâm trí cậu lơ lửng trên mây, không biết đang nghĩ ngợi điều gì. Chẳng qua nếu thật sự phải nhắc tới nặng nề tâm sự thì có lẽ cảm xúc của cậu giống bối rối và phiền muộn hơn, chứ thật sự không rõ cậu có nghe vào tai những lời hạnh họe chế nhạo của mọi người ban nãy không nữa.
Ôn Kiểu căm phẫn cắn môi, siết chặt nắm đấm giấu trong tay áo.
"Hạ Thanh!" Cậu ta không cam lòng, chợt hô một tiếng đúng lúc Hạ Thanh bước vào con đường Xương Trắng. Sau đó cậu ta tỏ vẻ chần chừ như một tiểu thiếu gia hay cáu kỉnh nhưng vẫn dễ mềm lòng, lúng túng nói: "Hạ Thanh, muốn ta tha thứ cho ngươi cũng được, nhưng hôm nay ngươi phải xin lỗi ta."
Hạ Thanh vốn đã chẳng thèm để ý cậu ta nên nghe vậy chỉ đứng lại. Ánh mắt cậu lập lòe khiếp sợ, giọng nói lại vô cùng bình tĩnh: "Ôn Kiểu, rốt cuộc là ngươi điên hay là ta điên rồi nhỉ?"
Ôn Kiểu nóng rát mặt, căm hận bùng lên mà không thể không nhịn xuống do kiêng kỵ có người ngoài. Thôi được, cậu ta chờ xem Hạ Thanh bị sương độc trong đường Xương Trắng hành hạ cho sống không bằng chết!
Con bướm bay phía trước, cánh bướm u lam giống một ngọn lửa xanh. Đường Xương Trắng là một đoạn đường tối tăm dài dằng dặc. Hai bên vách đá bám đầy rêu xanh, nền đất chất chồng xương cốt, mạng nhện giăng kín và đèn dầu đã cháy cạn từ lâu, một mùi hôi thối ẩm ướt nồng nặc trong không khí.
Sau khi cậu bước vào, những người bên ngoài lập tức ồn ào.
"Tiểu công tử, con đường còn lại ở nơi nào vậy?"
Ôn Kiểu đã gây sự với Hạ Thanh không thành còn phải nghe người ta thúc giục, tâm trạng ngày càng tệ hại. Cậu ta kiềm nén sắc mặt nhăn nhó: "Vội cái gì?!"
Cậu ta đột nhiên đổi thái độ làm cho đám tán tu vừa ngạc nhiên vừa bất mãn, tuy nhiên bây giờ phải cầu cạnh cậu ta nên chỉ có thể vuốt mặt cười xòa.
Bình luận